Chẳng có cuộc cách mạng nào mà không phải trả giá. Cảm ơn đã ghé thăm và lưu lại bút tích.
Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013
Xin làm thằng điên ?
Chắc tôi cũng sắp thần kinh mất, quê tôi Hải Dương một Tỉnh vừa thoát khỏi thuần nông tí ti, mà lắm người thần kinh thế, một huyện mà có những hơn 500 ông điên thì thật kinh khủng, Hỏi ra mới biết giờ có dịch vụ làm người bình thường thành điên. Xã hội thời nay thật mạt kiếp? chỉ trách người nông dân sao thiếu hiểu biết thế làm người bình thường không muốn giờ lại thành muốn thành thần kinh và điên.Và biết đâu với cái xã hội này có khi làm thằng điên mới được sống hehe?
Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012
Tù tội đang đợi những blog viết về chính trị?
Dùng công cụ của cả một hệ thống Quyền lực để áp đảo và bỏ tù những người nói ngược với chính sách của nhà nước, mà thực ra nhiều chính sách phi lí đến cơ cực, chỉ có người dân việt mới phải chịu đựng, còn các quan chức sai phạm hàng ngàn tỷ đồng tiền thuế của nhân dân, chỉ vỏn vẹn câu "xin lỗi" là xong chuyện và vẫn tại vị.
Sống ở thời này còn nhiều thứ thuế hơn cả thời pháp thuộc cái chế độ mà ta đánh đổ đập phá, ta cứ chửi bon tư bản, nhưng ta lại đang nịnh nó để nó "đầu tư". Có quá nhiều điều bất cẩn, lập cẩm, về kinh chỉ nam về đường lối tư tưởng, phải chăng xã hội đang đến hồi "mạt". Hãy chờ xem, đặt cục gạch xỉ to tướng ở đây khi nào có hứng viết tiếp.
Sống ở thời này còn nhiều thứ thuế hơn cả thời pháp thuộc cái chế độ mà ta đánh đổ đập phá, ta cứ chửi bon tư bản, nhưng ta lại đang nịnh nó để nó "đầu tư". Có quá nhiều điều bất cẩn, lập cẩm, về kinh chỉ nam về đường lối tư tưởng, phải chăng xã hội đang đến hồi "mạt". Hãy chờ xem, đặt cục gạch xỉ to tướng ở đây khi nào có hứng viết tiếp.
Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012
Chiến tranh cận kề ???
Theo tình hình hiện tại ở Biển Đông Trung Quốc nhất định sẽ gây chiến trên biển họ sẽ cướp biển đảo của chúng ta một lần nữa, với lực lượng hải quần hùng hậu mà toàn diễn tập chay lên gần như chắc chắn họ sẽ làm lên một cuộc chiến chớp nhoáng trên biển, cụ thể là họ sẽ nhằm vào Việt Nam vì đất nước chúng ta chưa bao giờ có viễn cảnh xám xịt như bây giờ, tham nhũng tràn lan từ cấp nhỏ đến cấp cao nhất len lỏi vào mọi ngõ nghách cuộc sống, mọi giá trị đều lấy thước đo tiền làm tiêu chí cho mọi vấn đề, căn bệnh trầm kha này gần như không có phương thuốc nào có thể chữa được, và một nhân tố không thể không tính đến đó là sự đoàn kết toàn dân chống Trung quốc đều bị coi là chống lại chế độ, đây là một điều quá thuận lợi cho Trung quốc khi đánh chiếm Trường Sa lực lượng Hải quân của chúng ta tuy mạnh nhưng không phải là đối thủ của các hạm đội tàu đông như kiến của tàu khựa.
Thực ra qua các cuộc chiến với tàu khựa chúng ta thắng nhiều nhưng thua cũng không ít, nhưng quan trọng nhất là lòng dân hiện nay không cùng chiến tuyến với chính quyền hiện tại, giờ đây nếu có một hội nghị Diên hồng để hiệu triệu dân chúng chắc chắn là khó xảy ra
Xem xét một cách khách quan những vụ tàu khựa xua quân đánh cá để thị uy, xua tàu hải giám chặn bắt tàu của ngư dân chúng ta, mà phản ứng yếu ớt của chính quyền có người cho rằng gần nhưkhông phản ứng gì cả ông bạn tàu khựa muốn làm gi thì làm ít nhất về mặt công luận quốc tế chúng ta không bằng người bạn Philipin họ trang bị hải quân không bằng ta mà quyết đối đầu với Trung Quốc trên biển lẫn kênh ngoại giao, kết quả Trung quốc cũng phải xuống thang . Ông Tổng thống của họ rất được người dân ủng hộ về hành động này, họ phản ứng gay gắt trên các diễn đàn quốc tế và tận dụng mọi kênh ngoại giao để tranh thủ sự ủng của quốc tế.
Hiện nay một bộ phận không nhỏ các quan chức cấp cao vẫn còn hy vọng vào tình nghĩa với ông bạn 4 tốt mười sáu chữ vàng nương tay với người em, nhưng chắc chắn vì nguồn dầu khí miếng mồi ngon cho cơn khát năng lượng của Trung Quốc sẽ quên ngay cái tình nghĩa này, nên em nghĩ các bác lên quên chuyện mà ông bạn này nương tay với việt nam trong vấn đề Biển Đông
Với tình hình nội bộ nước ta như hiện nay đó là thời cơ vàng cho Tàu khựa đánh chiếm Trường Sa, và người Trung quốc rất biết tận dụng những thời cơ vàng như thế này, họ chắc chắn sẽ làm một điều gì đó
Nếu như các lãnh đạo cấp cao chúng ta vẫn không để cho người dân lên tiếng phản kháng Trung Quốc về vấn đề Biển Đông thì nguy cơ về sựkhông đồng lòng về kháng tàu khi chiến tranh xảy ra là hiện hữu. liệu lúc đó một mình quân đội có đảm bảo có giữ vững được chủ quyền hay không vẫn còn là một câu hỏi bỏ ngỏ
Miệng hố chiến tranh trên biển đã cận kề, không sớm thì muộn tàu khựa sẽ gây chiến, với lòng yêu nước nồng nàn người dân việt sẽ không chịu khoanh tay để tàu khựa lộng hành mãi, muốn vậy chính quyền hãy để người dân lên tiếng hãy để người dân bày tỏ chính kiến về vấn đề này, có như vậy chúng ta mới thành một khối đại đoàn kết chống giặc phương bắc.
Thực ra qua các cuộc chiến với tàu khựa chúng ta thắng nhiều nhưng thua cũng không ít, nhưng quan trọng nhất là lòng dân hiện nay không cùng chiến tuyến với chính quyền hiện tại, giờ đây nếu có một hội nghị Diên hồng để hiệu triệu dân chúng chắc chắn là khó xảy ra
Xem xét một cách khách quan những vụ tàu khựa xua quân đánh cá để thị uy, xua tàu hải giám chặn bắt tàu của ngư dân chúng ta, mà phản ứng yếu ớt của chính quyền có người cho rằng gần nhưkhông phản ứng gì cả ông bạn tàu khựa muốn làm gi thì làm ít nhất về mặt công luận quốc tế chúng ta không bằng người bạn Philipin họ trang bị hải quân không bằng ta mà quyết đối đầu với Trung Quốc trên biển lẫn kênh ngoại giao, kết quả Trung quốc cũng phải xuống thang . Ông Tổng thống của họ rất được người dân ủng hộ về hành động này, họ phản ứng gay gắt trên các diễn đàn quốc tế và tận dụng mọi kênh ngoại giao để tranh thủ sự ủng của quốc tế.
Hiện nay một bộ phận không nhỏ các quan chức cấp cao vẫn còn hy vọng vào tình nghĩa với ông bạn 4 tốt mười sáu chữ vàng nương tay với người em, nhưng chắc chắn vì nguồn dầu khí miếng mồi ngon cho cơn khát năng lượng của Trung Quốc sẽ quên ngay cái tình nghĩa này, nên em nghĩ các bác lên quên chuyện mà ông bạn này nương tay với việt nam trong vấn đề Biển Đông
Với tình hình nội bộ nước ta như hiện nay đó là thời cơ vàng cho Tàu khựa đánh chiếm Trường Sa, và người Trung quốc rất biết tận dụng những thời cơ vàng như thế này, họ chắc chắn sẽ làm một điều gì đó
Nếu như các lãnh đạo cấp cao chúng ta vẫn không để cho người dân lên tiếng phản kháng Trung Quốc về vấn đề Biển Đông thì nguy cơ về sựkhông đồng lòng về kháng tàu khi chiến tranh xảy ra là hiện hữu. liệu lúc đó một mình quân đội có đảm bảo có giữ vững được chủ quyền hay không vẫn còn là một câu hỏi bỏ ngỏ
Miệng hố chiến tranh trên biển đã cận kề, không sớm thì muộn tàu khựa sẽ gây chiến, với lòng yêu nước nồng nàn người dân việt sẽ không chịu khoanh tay để tàu khựa lộng hành mãi, muốn vậy chính quyền hãy để người dân lên tiếng hãy để người dân bày tỏ chính kiến về vấn đề này, có như vậy chúng ta mới thành một khối đại đoàn kết chống giặc phương bắc.
Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012
Cú đập vào mặt những kẻ theo phương bắc?
Vậy nhé anh bạn bốn tốt mười sáu chữ vàng đã vận hết công lực và mánh khóe ngoại giao để thao túng cả một hội nghị cấp bộ trưởng ngoại giao của khối Asean, họ làm đã được điều họ cần làm cho nội bộ khối lung lay và không thể ra được tuyên bố chung sau 45 năm của toàn khối đoàn kết, đồng thuận chỉ vì người Cam puchia tham lam và bị những đồng nhân dân tệ làm mờ mắt, điều này sẽ làm dấy lên phong trào dân tộc chủ nghĩa trong nội bộ khối.
Nhìn vào điều này chúng ta thấy rằng điều hy vọng cuối cùng cho những kẻ còn mơ hồ theo phương bắc không thể có những sợi tơ mỏng manh để líu kéo để giữ đất và biển của chúng ta, đây là một cú tát cần thiết cho những ai còn mơ hồ về người anh em Tàu khựa. Họ đang trên đường trở thành cường quốc và họ muốn bắt nạt các nước bé để phục vụ cho mưu đồ bá chủ biển Đông.
Người anh em Campuchia, đã tiêu tốn biết bao máu xương của những người lính năm xưa, cộng thêm những tháng năm dài cấm vận của nước ngoài làm cho kinh tế của dân tộc chúng ta thụt lùi vài thập kỉ, nay vì lợi ích của dân tộc mình đã quay lưng lại với phần còn lại của khối Asean.
Trung Quốc đang che dấu những khuyết tật, ung nhọt của chế độ họ bằng cách gây hấn với các nước xung quanh, để dễ bề cho tầng lớp mới lãnh đạo và họ đã chọn con bài biển đông và đường đứt khúc chín đoạn để gây hấn chiến tranh chớp nhoáng trên biển với các quốc gia xung quanh, họ sẽ nhắm Việt Nam vì chúng ta có chủ quyền không thể tranh cãi với 2 Quần đảo Hoàng sa, và Trường Sa thực lực về quân sự chúng ta cũng mạnh nhất.
Giờ đây có lẽ đến đứa trẻ học hết cấp 2 của chúng ta cũng nhận ra Trung Quốc đang đòi hỏi vô lý nhất ở Biển Đông , Trung quốc hẳn chưa quên bài học năm !979 họ đông nhưng chẳng làm gì được với lực lượng Bộ đội địa phương của các tỉnh biên giới phía bắc thất bại thảm hại, và tự rút quân khi bộ đội chính quy của ta chưa kịp về, đó có lẽ là vết nhơ nhất trong lịch sử Trung Quốc cận đại về chiến tranh.
Dân tộc Việt chúng ta có thể không đồng nhất về ứng xử với các nước khác, chứ với Trung Quốc thì không sẽ có 100% nhân dân Việt Nam đồng lòng kháng tàu, cho dù cái giá phải trả là rất đắt, nhưng vì bờ cõi thiêng liêng của tổ quốc chúng ta thà hi sinh tất cả chứ không làm nô lệ của bọn tàu khựa.
Nhìn vào điều này chúng ta thấy rằng điều hy vọng cuối cùng cho những kẻ còn mơ hồ theo phương bắc không thể có những sợi tơ mỏng manh để líu kéo để giữ đất và biển của chúng ta, đây là một cú tát cần thiết cho những ai còn mơ hồ về người anh em Tàu khựa. Họ đang trên đường trở thành cường quốc và họ muốn bắt nạt các nước bé để phục vụ cho mưu đồ bá chủ biển Đông.
Người anh em Campuchia, đã tiêu tốn biết bao máu xương của những người lính năm xưa, cộng thêm những tháng năm dài cấm vận của nước ngoài làm cho kinh tế của dân tộc chúng ta thụt lùi vài thập kỉ, nay vì lợi ích của dân tộc mình đã quay lưng lại với phần còn lại của khối Asean.
Trung Quốc đang che dấu những khuyết tật, ung nhọt của chế độ họ bằng cách gây hấn với các nước xung quanh, để dễ bề cho tầng lớp mới lãnh đạo và họ đã chọn con bài biển đông và đường đứt khúc chín đoạn để gây hấn chiến tranh chớp nhoáng trên biển với các quốc gia xung quanh, họ sẽ nhắm Việt Nam vì chúng ta có chủ quyền không thể tranh cãi với 2 Quần đảo Hoàng sa, và Trường Sa thực lực về quân sự chúng ta cũng mạnh nhất.
Giờ đây có lẽ đến đứa trẻ học hết cấp 2 của chúng ta cũng nhận ra Trung Quốc đang đòi hỏi vô lý nhất ở Biển Đông , Trung quốc hẳn chưa quên bài học năm !979 họ đông nhưng chẳng làm gì được với lực lượng Bộ đội địa phương của các tỉnh biên giới phía bắc thất bại thảm hại, và tự rút quân khi bộ đội chính quy của ta chưa kịp về, đó có lẽ là vết nhơ nhất trong lịch sử Trung Quốc cận đại về chiến tranh.
Dân tộc Việt chúng ta có thể không đồng nhất về ứng xử với các nước khác, chứ với Trung Quốc thì không sẽ có 100% nhân dân Việt Nam đồng lòng kháng tàu, cho dù cái giá phải trả là rất đắt, nhưng vì bờ cõi thiêng liêng của tổ quốc chúng ta thà hi sinh tất cả chứ không làm nô lệ của bọn tàu khựa.
Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012
Có nên dựa vào Mỹ để cứu Đảng?
Gabriel Kolko
Viết từ Amsterdam
Nếu lịch sử có chứng minh được điều gì, thì đó là luôn phải sẵn sàng cho sự thay đổi.
Lãnh đạo và các đảng cai trị đều đến lúc sụp đổ –
như ta chứng kiến ở phần lớn quốc gia ở Trung Đông, khu vực một thời
tưởng là ổn định. CIA, cơ quan khổng lồ, tốn kém với các phân tích gia
được trả tiền để dự báo tương lai, hoàn toàn ngạc nhiên khi Liên Xô tan
rã và đi cùng nó là cả khối Cộng sản Đông Âu.Thay đổi là lẽ thường ngày nay, và những kẻ cai trị nào nghĩ sẽ nắm quyền mãi mãi chỉ là kém hiểu biết lịch sử, ngay cả nếu họ cố đè bẹp dấu hiệu bất mãn. Điều chắc chắn là người Mỹ có động cơ muốn thấy chính thể ở Việt Nam, từng đánh bại họ về quân sự, sụp đổ do chính những thất bại của mình.
Với khoảng cách to lớn ngày càng tăng giữa ý thức hệ Marxist-Leninist trên giấy tờ và hoạt động tư bản do nhà nước dẫn dắt, Việt Nam đủ chín muồi cho sự lật đổ như bất kỳ quốc gia nào. Các nhà cai trị của Việt Nam hôm nay không nên nghĩ cuộc đời cứ mãi y nguyên, như những người từng dẫn dắt Liên Xô.
Đã hết chính danh
Những thay đổi căn bản rất có khả năng xảy ra ở Việt Nam: ta không thể dự báo chính xác như thế nào và khi nào, nhưng mâu thuẫn giữa ý thức hệ và thực tế quá lớn để có thể kháng cự mãi mãi. Tầng lớp trên ở trong Đảng hiện rất thoái hóa và ngày càng chẳng tin vào cái gì. Tính chính danh mà Đảng từng có khi dẫn dắt cuộc đấu tranh chống Pháp, chống Mỹ đã hết. Thế hệ trẻ ngày càng xem các Đảng viên là kẻ tham nhũng bè cánh với nhau.
Lần cuối cùng tôi ở Việt Nam năm 1987, tôi chứng kiến tham nhũng ở mọi cấp, còn chuyện bà con, phe nhóm đã là cách cai trị ở nhiều nước – Việt Nam chẳng phải ngoại lệ. Nó có nghĩa là Đảng Cộng sản đang để mất tính chính danh và dựa vào bộ máy an ninh để cai trị. Nhưng công an sẽ không giúp mang lại sự ủng hộ một lòng của quần chúng như trong cuộc chiến chống Mỹ. Ngược lại, dùng an ninh để kiểm soát dư luận chỉ có thể làm quần chúng càng chán ghét. Đó là gánh nặng, mặc dù người Cộng sản có một bộ máy lớn và hiệu quả về ngắn hạn. Ta cũng thấy ở Trung Đông, hay Cách mạng Bolshevik thời Lenin, người lính và công an có thể đổi phe, mà nếu xảy ra có thể tạo thành khủng hoảng thật sự cho bộ máy.
Người đứng đầu chính thể Sài Gòn, Nguyễn Văn Thiệu, cũng tham nhũng và kết bè kết cánh, có bộ máy an ninh (cũng tham nhũng) và đã sụp đổ cho dù chính thể Sài Gòn có sức mạnh quân sự to lớn hơn phe Cộng sản.
Khi đã để mất tính chính danh, người Cộng sản đối mặt nguy cơ bị thay thế, thậm chí bị lật đổ. Những sự thay thế thực ra có thể còn tồi tệ hơn (như đã xảy ra ở nhiều nước), nhưng suy nghĩ ấy có thể không hiện ra trong đầu những ai xem giới cai trị ngày nay ở Hà Nội là đầu mối của mọi xấu xa.
Chính thể có thể đổ vào tháng sau hay năm năm nữa, không biết được. Nhưng người nông dân là nguy hiểm cho chế độ (như ở Trung Quốc) vì quá nhiều người bị đuổi đi để có khu công nghiệp, sân golf trong khi nhiều lãnh đạo Cộng sản tư lợi và cũng ngày càng chia thành những phe nhóm mâu thuẫn nhau.
Hoa Kỳ muốn gì?
Có những tin tức nói rằng chính phủ Hoa Kỳ có các chuyên gia về Việt Nam, những người cũng đang suy nghĩ làm thế nào và vì sao chính phủ Cộng sản có thể bị thay thế. Những tin này có lẽ là thật. Họ tin rằng sự du nhập văn hóa Hoa Kỳ, chủ yếu âm nhạc, rồi sẽ lật đổ chế độ - nhưng rất có thể đó chỉ là ảo tưởng.
Quan trọng hơn là Đảng đã đánh mất tính chính danh. Cũng không kém
quan trọng là rạn nứt giữa các lãnh đạo đã xuất hiện. Nhiều người biết
và thực tế là nó thể hiện công khai – sự chia rẽ này chưa từng xảy ra ở
mức độ như vậy. Chia rẽ từ trên đã mở màn cho sự suy sụp của Liên Xô.
Người chống đối hàng đầu trong các lãnh đạo là
Võ Nguyên Giáp, kiến trúc sư của những chiến thắng trong hai cuộc chiến
và là “người cha sáng lập” cuối cùng còn sống. Có Đại tướng Giáp bên
cạnh rất có thể làm bộ phận chống đối tiềm tàng cảm thấy bạo dạn hơn.
Trong đó có một số Đảng viên vẫn còn tin vào những lý tưởng giúp Đảng ra
đời lúc ban đầu.
Chính quyền Obama có lập trường không rõ rệt. Chế độ hiện nay ở Việt Nam sẵn sàng nằm trong liên minh chống Trung Quốc trong một phần chiến lược Thái Bình Dương còn mơ hồ của Hoa Kỳ.
Nhưng theo tôi, trong 10 năm tới, Hoa Kỳ có thể bị sao lãng vì khủng hoảng ở các nơi khác. Sẽ là ngây thơ nếu Hà Nội cho rằng liên minh do Hoa Kỳ dẫn đầu sẽ thành hình trong thập niên tới, mặc dù, như đã thể hiện trước đây, Việt Nam cũng rất có thể ngây thơ trong quan hệ ngoại giao.
Nhưng chính phủ Hoa Kỳ sẽ vui vẻ nếu chính thể Cộng sản sụp đổ. Hoa Kỳ đã thua một cuộc chiến trước đây và sự sụp đổ của chính phủ Cộng sản sẽ khiến nhiều nhân vật quan trọng ở Washington cảm thấy an ủi.
Hoa Kỳ, kể từ 1945, cảm thấy phải vươn tay đến mọi ngõ ngách trên thế giới. Ý thức trách nhiệm toàn cầu đó khiến ta không thể đoán Hoa Kỳ sẽ dành tài lực vào đâu 10 năm nữa.
Chính quyền Việt Nam cần hiểu rằng ý định của Hoa Kỳ ngày hôm nay có thể không được thực thi một năm sau, chứ đừng nói 10 năm. Nếu họ lại gửi gắm niềm tin vào lời hứa và ý định của Hoa Kỳ thì sẽ là trái ngược với kinh nghiệm lịch sử.
Không nhà quan sát hay người cầm quyền nào có thể biết chắc điều gì sẽ xảy ra trên thế giới. Việt Nam có thể hay không thể hỗn loạn, nhưng các nước Cộng sản đã không còn tồn tại.
Sẽ dại dột nếu Việt Nam không suy xét các sự kiện ở Đông Âu có ý nghĩa gì cho tương lai của họ. “Chủ nghĩa Cộng sản” Việt Nam, như họ vẫn thích tự gọi mình, có thể kéo dài vĩnh viễn hay rụng rơi tháng sau. Nhưng rõ ràng nhà nước gặp nhiều vấn đề và nếu họ chẳng làm gì, thì mâu thuẫn giữa ý thức hệ và thực tế rồi sẽ đe dọa Đảng.
Nếu Đảng bỏ qua các câu hỏi này, họ cũng bỏ qua ý nghĩa của lịch sử gần đây, không chỉ ở Đông Âu mà cả các nước Hồi giáo.
Một kiểu liên minh nào đó với Mỹ chống Trung Quốc – mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ thành đúng hình như dự tính của Hoa Kỳ - sẽ không giải quyết các vấn đề căn bản.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một sử gia cánh Tả đã viết nhiều về Việt Nam. Tác phẩm Anatomy of a War: Vietnam, the US and the Modern Historical Experience được NXB Quân đội Nhân dân dịch và ấn hành chính thức, nhưng tác giả cho biết Việt Nam đã "bỏ rất nhiều" những đoạn có tính chỉ trích. Ông cùng vợ từng thăm Việt Nam tháng 12 năm 1973 và đã đi viếng hai bên vùng vĩ tuyến 17 ở tỉnh Quảng Trị. Ông thăm Việt Nam lần cuối năm 1987 và không còn trở lại sau khi phê phán chính sách Đổi mới của Việt Nam.
P/S: Ông này có những quan điểm rất đúng về một số đặc thù tình hinh chính trị của Việt Nam hiện nay . Đã đến lúc phải thay đổi Đảng không thay đổi dân sẽ thay đổi lúc đó chưa biết điều gi xảy ra.
Chính quyền Obama có lập trường không rõ rệt. Chế độ hiện nay ở Việt Nam sẵn sàng nằm trong liên minh chống Trung Quốc trong một phần chiến lược Thái Bình Dương còn mơ hồ của Hoa Kỳ.
Nhưng theo tôi, trong 10 năm tới, Hoa Kỳ có thể bị sao lãng vì khủng hoảng ở các nơi khác. Sẽ là ngây thơ nếu Hà Nội cho rằng liên minh do Hoa Kỳ dẫn đầu sẽ thành hình trong thập niên tới, mặc dù, như đã thể hiện trước đây, Việt Nam cũng rất có thể ngây thơ trong quan hệ ngoại giao.
Nhưng chính phủ Hoa Kỳ sẽ vui vẻ nếu chính thể Cộng sản sụp đổ. Hoa Kỳ đã thua một cuộc chiến trước đây và sự sụp đổ của chính phủ Cộng sản sẽ khiến nhiều nhân vật quan trọng ở Washington cảm thấy an ủi.
Hoa Kỳ, kể từ 1945, cảm thấy phải vươn tay đến mọi ngõ ngách trên thế giới. Ý thức trách nhiệm toàn cầu đó khiến ta không thể đoán Hoa Kỳ sẽ dành tài lực vào đâu 10 năm nữa.
Chính quyền Việt Nam cần hiểu rằng ý định của Hoa Kỳ ngày hôm nay có thể không được thực thi một năm sau, chứ đừng nói 10 năm. Nếu họ lại gửi gắm niềm tin vào lời hứa và ý định của Hoa Kỳ thì sẽ là trái ngược với kinh nghiệm lịch sử.
Không nhà quan sát hay người cầm quyền nào có thể biết chắc điều gì sẽ xảy ra trên thế giới. Việt Nam có thể hay không thể hỗn loạn, nhưng các nước Cộng sản đã không còn tồn tại.
Sẽ dại dột nếu Việt Nam không suy xét các sự kiện ở Đông Âu có ý nghĩa gì cho tương lai của họ. “Chủ nghĩa Cộng sản” Việt Nam, như họ vẫn thích tự gọi mình, có thể kéo dài vĩnh viễn hay rụng rơi tháng sau. Nhưng rõ ràng nhà nước gặp nhiều vấn đề và nếu họ chẳng làm gì, thì mâu thuẫn giữa ý thức hệ và thực tế rồi sẽ đe dọa Đảng.
Nếu Đảng bỏ qua các câu hỏi này, họ cũng bỏ qua ý nghĩa của lịch sử gần đây, không chỉ ở Đông Âu mà cả các nước Hồi giáo.
Một kiểu liên minh nào đó với Mỹ chống Trung Quốc – mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ thành đúng hình như dự tính của Hoa Kỳ - sẽ không giải quyết các vấn đề căn bản.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một sử gia cánh Tả đã viết nhiều về Việt Nam. Tác phẩm Anatomy of a War: Vietnam, the US and the Modern Historical Experience được NXB Quân đội Nhân dân dịch và ấn hành chính thức, nhưng tác giả cho biết Việt Nam đã "bỏ rất nhiều" những đoạn có tính chỉ trích. Ông cùng vợ từng thăm Việt Nam tháng 12 năm 1973 và đã đi viếng hai bên vùng vĩ tuyến 17 ở tỉnh Quảng Trị. Ông thăm Việt Nam lần cuối năm 1987 và không còn trở lại sau khi phê phán chính sách Đổi mới của Việt Nam.
P/S: Ông này có những quan điểm rất đúng về một số đặc thù tình hinh chính trị của Việt Nam hiện nay . Đã đến lúc phải thay đổi Đảng không thay đổi dân sẽ thay đổi lúc đó chưa biết điều gi xảy ra.
Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012
Sự bất lực của hệ thống và "cách mạng lúa" đang đến gần???
| Cưỡng chế tại Vụ Bản - Nam Định nguồn blog Nguyễn Xuân Diện |
Ở Việt Nam rất lạ là có cả một hệ thống để đàn áp nông dân để lấy đất nhưng chẳng có một cơ quan mang tính khách quan để thẩm đinh và định giá một cách chính xác nhất tài sản mà họ bị lấy đi, khi mà một xã hội đã dùng sức mạnh của cường quyền để làm một việc gì đó liên quan người dân vô tội, thì đó là chỉ dấu của sự bất lực một cách có hệ thống của các quan của Tỉnh đó, đẩy người dân về một phía rồn người ta vào cách không còn gì để mất , thì chắc chắn sẽ manh nha một tổ chức đối lập để bảo vệ quyện lợi cho họ điều này có vẻ như các quan quá tự tin với cái mình có, điều đó sẽ dẫn đến những thành phần đối lập có tổ chức khi đó quả thật sẽ khó có thể nói trước sẽ có điều gì xảy ra.
Với bất kì một xã hội nào mà quá chú trọng một điều gì thì sẽ phát triển theo thế đơn cực điều này cực kì nguy hiểm nó tạo ra cho xã hội một tầng lớp chuyên dùng sức mạnh cộng hưởng để mưu lợi cho cá nhân
có thể trước mắt họ không cần dân nhưng không có dân họ sẽ làm gì điều này cũng không được các quan nhà ta tính đến. Chúng ta luôn luôn hô khẩu hiệu "Nhà nước vì dân, do dân ". Nhưng qua hai vụ việc trên thì thấy khuynh hướng này đang bị đảo lộn, vì thế cho nên tôi đã thấy manh nha một cuộc đấu tranh có tổ chức của người nông dân không sớm thì muộn tổ chức này sẽ ra đời, để làm đối trọng khi đó quyền lợi của người nông dân khi bị mất đất sẽ được bảo đảm. Nó cũng báo hiệu một cuộc cách mạng về ruộng đất đang đi dần đến những hồi gay cấn và điều này sẽ làm lung lay đến cội nguồn của chủ nghĩa mà chúng ta đang theo. Và tôi tinh rằng ngày đó không còn xa nữa....
Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012
ĐỐI THOẠI
Nguyễn Minh Thuyết
Cưỡng chế xong rồi
Không chiến sĩ nào xây xát nhẹ.
Các cậu cứ đùa
Trang bị ngon lành thế
Không xong mới là điều khó khăn.
Người thắng trận này không phải nhân dân.
Dân là vậy
Chỉ thắng trong trận cuối.
Nhưng chính quyền nhân dân thất bại
Khi tấn công những người mình nhân danh.
P/s: Em thấy bài này bên blog Quê choa hay quá đúng với tâm trạng của mình lên thuổng của các bác về đăng?
Đắng lòng khi nghĩ về Văn Giang những người con của Việt Nam ăn cơm bằng tiền thuế của nhân dân để chở thành công an , an ninh ..., mà nay quay lại đàn áp nhân dân của chính mình, phải chăng xã hội Việt Nam đã hồi mạt vận ? Thật đắng lòng.
Đắng lòng khi nghĩ về Văn Giang những người con của Việt Nam ăn cơm bằng tiền thuế của nhân dân để chở thành công an , an ninh ..., mà nay quay lại đàn áp nhân dân của chính mình, phải chăng xã hội Việt Nam đã hồi mạt vận ? Thật đắng lòng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)