Hiển thị các bài đăng có nhãn chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

Có nên dựa vào Mỹ để cứu Đảng?

Gabriel Kolko 
Viết từ Amsterdam
Nếu lịch sử có chứng minh được điều gì, thì đó là luôn phải sẵn sàng cho sự thay đổi.
Lãnh đạo và các đảng cai trị đều đến lúc sụp đổ – như ta chứng kiến ở phần lớn quốc gia ở Trung Đông, khu vực một thời tưởng là ổn định. CIA, cơ quan khổng lồ, tốn kém với các phân tích gia được trả tiền để dự báo tương lai, hoàn toàn ngạc nhiên khi Liên Xô tan rã và đi cùng nó là cả khối Cộng sản Đông Âu.
 Thay đổi là lẽ thường ngày nay, và những kẻ cai trị nào nghĩ sẽ nắm quyền mãi mãi chỉ là kém hiểu biết lịch sử, ngay cả nếu họ cố đè bẹp dấu hiệu bất mãn. Điều chắc chắn là người Mỹ có động cơ muốn thấy chính thể ở Việt Nam, từng đánh bại họ về quân sự, sụp đổ do chính những thất bại của mình.
Với khoảng cách to lớn ngày càng tăng giữa ‎ ý thức hệ Marxist-Leninist trên giấy tờ và hoạt động tư bản do nhà nước dẫn dắt, Việt Nam đủ chín muồi cho sự lật đổ như bất kỳ quốc gia nào. Các nhà cai trị của Việt Nam hôm nay không nên nghĩ cuộc đời cứ mãi y nguyên, như những người từng dẫn dắt Liên Xô.
Đã hết chính danh
 Những thay đổi căn bản rất có khả năng xảy ra ở Việt Nam: ta không thể dự báo chính xác như thế nào và khi nào, nhưng mâu thuẫn giữa ý thức hệ và thực tế quá lớn để có thể kháng cự mãi mãi. Tầng lớp trên ở trong Đảng hiện rất thoái hóa và ngày càng chẳng tin vào cái gì. Tính chính danh mà Đảng từng có khi dẫn dắt cuộc đấu tranh chống Pháp, chống Mỹ đã hết. Thế hệ trẻ ngày càng xem các Đảng viên là kẻ tham nhũng bè cánh với nhau.
 Lần cuối cùng tôi ở Việt Nam năm 1987, tôi chứng kiến tham nhũng ở mọi cấp, còn chuyện bà con, phe nhóm đã là cách cai trị ở nhiều nước – Việt Nam chẳng phải ngoại lệ. Nó có nghĩa là Đảng Cộng sản đang để mất tính chính danh và dựa vào bộ máy an ninh để cai trị. Nhưng công an sẽ không giúp mang lại sự ủng hộ một lòng của quần chúng như trong cuộc chiến chống Mỹ. Ngược lại, dùng an ninh để kiểm soát dư luận chỉ có thể làm quần chúng càng chán ghét. Đó là gánh nặng, mặc dù người Cộng sản có một bộ máy lớn và hiệu quả về ngắn hạn. Ta cũng thấy ở Trung Đông, hay Cách mạng Bolshevik thời Lenin, người lính và công an có thể đổi phe, mà nếu xảy ra có thể tạo thành khủng hoảng thật sự cho bộ máy.
Người đứng đầu chính thể Sài Gòn, Nguyễn Văn Thiệu, cũng tham nhũng và kết bè kết cánh, có bộ máy an ninh (cũng tham nhũng) và đã sụp đổ cho dù chính thể Sài Gòn có sức mạnh quân sự to lớn hơn phe Cộng sản.
Khi đã để mất tính chính danh, người Cộng sản đối mặt nguy cơ bị thay thế, thậm chí bị lật đổ. Những sự thay thế thực ra có thể còn tồi tệ hơn (như đã xảy ra ở nhiều nước), nhưng suy nghĩ ấy có thể không hiện ra trong đầu những ai xem giới cai trị ngày nay ở Hà Nội là đầu mối của mọi xấu xa.
Chính thể có thể đổ vào tháng sau hay năm năm nữa, không biết được. Nhưng người nông dân là nguy hiểm cho chế độ (như ở Trung Quốc) vì quá nhiều người bị đuổi đi để có khu công nghiệp, sân golf trong khi nhiều lãnh đạo Cộng sản tư lợi và cũng ngày càng chia thành những phe nhóm mâu thuẫn nhau.
Hoa Kỳ muốn gì?
Có những tin tức nói rằng chính phủ Hoa Kỳ có các chuyên gia về Việt Nam, những người cũng đang suy nghĩ làm thế nào và vì sao chính phủ Cộng sản có thể bị thay thế. Những tin này có lẽ là thật. Họ tin rằng sự du nhập văn hóa Hoa Kỳ, chủ yếu âm nhạc, rồi sẽ lật đổ chế độ - nhưng rất có thể đó chỉ là ảo tưởng.
 
Quan trọng hơn là Đảng đã đánh mất tính chính danh. Cũng không kém quan trọng là rạn nứt giữa các lãnh đạo đã xuất hiện. Nhiều người biết và thực tế là nó thể hiện công khai – sự chia rẽ này chưa từng xảy ra ở mức độ như vậy. Chia rẽ từ trên đã mở màn cho sự suy sụp của Liên Xô. Người chống đối hàng đầu trong các lãnh đạo là Võ Nguyên Giáp, kiến trúc sư của những chiến thắng trong hai cuộc chiến và là “người cha sáng lập” cuối cùng còn sống. Có Đại tướng Giáp bên cạnh rất có thể làm bộ phận chống đối tiềm tàng cảm thấy bạo dạn hơn. Trong đó có một số Đảng viên vẫn còn tin vào những lý tưởng giúp Đảng ra đời lúc ban đầu.
Chính quyền Obama có lập trường không rõ rệt. Chế độ hiện nay ở Việt Nam sẵn sàng nằm trong liên minh chống Trung Quốc trong một phần chiến lược Thái Bình Dương còn mơ hồ của Hoa Kỳ.
Nhưng theo tôi, trong 10 năm tới, Hoa Kỳ có thể bị sao lãng vì khủng hoảng ở các nơi khác. Sẽ là ngây thơ nếu Hà Nội cho rằng liên minh do Hoa Kỳ dẫn đầu sẽ thành hình trong thập niên tới, mặc dù, như đã thể hiện trước đây, Việt Nam cũng rất có thể ngây thơ trong quan hệ ngoại giao.
Nhưng chính phủ Hoa Kỳ sẽ vui vẻ nếu chính thể Cộng sản sụp đổ. Hoa Kỳ đã thua một cuộc chiến trước đây và sự sụp đổ của chính phủ Cộng sản sẽ khiến nhiều nhân vật quan trọng ở Washington cảm thấy an ủi.

Hoa Kỳ, kể từ 1945, cảm thấy phải vươn tay đến mọi ngõ ngách trên thế giới. Ý thức trách nhiệm toàn cầu đó khiến ta không thể đoán Hoa Kỳ sẽ dành tài lực vào đâu 10 năm nữa.
Chính quyền Việt Nam cần hiểu rằng ý định của Hoa Kỳ ngày hôm nay có thể không được thực thi một năm sau, chứ đừng nói 10 năm. Nếu họ lại gửi gắm niềm tin vào lời hứa và ý định của Hoa Kỳ thì sẽ là trái ngược với kinh nghiệm lịch sử.
Không nhà quan sát hay người cầm quyền nào có thể biết chắc điều gì sẽ xảy ra trên thế giới. Việt Nam có thể hay không thể hỗn loạn, nhưng các nước Cộng sản đã không còn tồn tại.
Sẽ dại dột nếu Việt Nam không suy xét các sự kiện ở Đông Âu có ý nghĩa gì cho tương lai của họ. “Chủ nghĩa Cộng sản” Việt Nam, như họ vẫn thích tự gọi mình, có thể kéo dài vĩnh viễn hay rụng rơi tháng sau. Nhưng rõ ràng nhà nước gặp nhiều vấn đề và nếu họ chẳng làm gì, thì mâu thuẫn giữa ‎ ý thức hệ và thực tế rồi sẽ đe dọa Đảng.
Nếu Đảng bỏ qua các câu hỏi này, họ cũng bỏ qua ý nghĩa của lịch sử gần đây, không chỉ ở Đông Âu mà cả các nước Hồi giáo.
Một kiểu liên minh nào đó với Mỹ chống Trung Quốc – mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ thành đúng hình như dự tính của Hoa Kỳ - sẽ không giải quyết các vấn đề căn bản.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một sử gia cánh Tả đã viết nhiều về Việt Nam. Tác phẩm Anatomy of a War: Vietnam, the US and the Modern Historical Experience được NXB Quân đội Nhân dân dịch và ấn hành chính thức, nhưng tác giả cho biết Việt Nam đã "bỏ rất nhiều" những đoạn có tính chỉ trích. Ông cùng vợ từng thăm Việt Nam tháng 12 năm 1973 và đã đi viếng hai bên vùng vĩ tuyến 17 ở tỉnh Quảng Trị. Ông thăm Việt Nam lần cuối năm 1987 và không còn trở lại sau khi phê phán chính sách Đổi mới của Việt Nam.
P/S: Ông này có những quan điểm rất đúng  về một số đặc thù  tình hinh chính trị của Việt Nam hiện nay . Đã đến lúc phải thay đổi Đảng không thay đổi dân sẽ thay đổi lúc đó chưa biết điều gi xảy ra.

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

Sự bất lực của hệ thống và "cách mạng lúa" đang đến gần???

 Cưỡng chế tại Vụ Bản - Nam Định nguồn blog Nguyễn Xuân Diện
Gần đây sự bất lực của hệ thống dân vận đã lên đỉnh điểm qua các vụ cưỡng chế ở Văn Giang và hôm nay là Vụ Bản Nam Định, cái lý của của chính quyền chính là sự bất công của bất kì hệ thống xã hội nào chứ ko riêng gì của phe XHCN mà nay chỉ còn có vẻn vẹn 2 nước vẫn tuyên bố theo con đường này, họ đã không đối thoại để bảo vệ quyền lợi chính đáng của nông dân khi bị lấy đât ruộng của mình, ở đây là người viết muốn nói đến cái tâm và cái tình của người Việt ta, nhưng họ đã đứng về phe các nhà Tư Bản CNXH tạm gọi như vậy vì bên trong khái niệm này còn nhiều tranh cãi, vì bất kì một tập đoàn tư nhân nào muốn tồn tại và phát triển ở Việt Nam không thể không có một quan chức chống lưng, vì vậy họ có sức mạnh về kinh tế cộng hưởng với sức mạnh chính trị của cả một hệ thống, vì thế cho nên  nông dân chúng ta luôn thua thiệt trong cuộc đấu tay đôi này.
Ở Việt Nam rất lạ là có cả một hệ thống để đàn áp nông dân để lấy đất nhưng chẳng có một cơ quan mang tính khách quan để thẩm đinh và định giá một cách chính xác nhất tài sản mà họ bị lấy đi, khi mà một xã hội đã dùng sức mạnh của cường quyền để làm một việc gì đó liên quan người dân vô tội, thì đó là chỉ dấu của sự bất lực một cách có hệ thống của các quan của Tỉnh đó, đẩy người dân về một phía  rồn người ta vào cách không còn gì để mất , thì chắc chắn sẽ manh nha một tổ chức đối lập để bảo vệ quyện lợi cho họ điều này có vẻ như các quan quá tự tin với cái mình có, điều đó sẽ dẫn đến những thành phần đối lập có tổ chức khi đó quả thật sẽ khó có thể nói trước sẽ có điều gì xảy ra.
Với bất kì một xã hội nào mà quá chú trọng một điều gì thì sẽ phát triển theo thế đơn cực điều này cực kì nguy hiểm nó tạo ra cho xã hội một tầng lớp chuyên dùng sức mạnh cộng hưởng để mưu lợi cho cá nhân
có thể trước mắt họ không cần dân nhưng không có dân họ sẽ làm gì điều này cũng không được các quan nhà ta tính đến. Chúng ta luôn luôn hô khẩu hiệu "Nhà nước vì dân, do dân ". Nhưng qua hai vụ việc trên thì thấy khuynh hướng này đang bị đảo lộn, vì thế cho nên tôi đã thấy manh nha một cuộc đấu tranh có tổ chức của người nông dân không sớm thì muộn tổ chức này sẽ ra đời, để làm đối trọng khi đó quyền lợi của người nông dân khi bị mất đất sẽ được bảo đảm. Nó cũng báo hiệu  một cuộc cách mạng về ruộng đất đang đi dần đến những hồi gay cấn và điều này sẽ làm lung lay đến cội nguồn của chủ nghĩa mà chúng ta đang theo. Và tôi tinh rằng ngày đó không còn xa nữa....

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Cựu Tổng Bí Thư Lấy vợ????

Theo nhiều nguồn tin khác nhau, sau khi rời ghế Tổng bí thư Đảng CSVN chưa đầy một năm, 'Cụ' Nông Đức Mạnh cảm thấy ‘cô đơn’ và quyết định lấy vợ mới. Vị hôn thê mới của 'Cụ' là cô gái trẻ và dễ thương vùng Kinh Bắc (Bắc Ninh).
Phóng viên Trạch Văn Đoành cho biết, cô dâu là Đỗ Thị Huyền Tâm, sinh 17/10/1966, quê tại Ninh Xá, Bắc Ninh (cùng quê với tướng Phạm Văn Trà). Về tuổi đời, người vợ mới của Cụ Tổng trẻ hơn con trai Cụ là ‘Thái tử’ Nông Quốc Tuấn, Bí thư tỉnh uỷ Bắc Giang 3 tuổi. Kinh Bắc cũng là vùng ‘quen biết’ với cháu nội của Cụ Tổng Nông.
Cô dâu là một người khá nổi tiếng. Cô là Tổng giám đốc một công ty trách nhiệm ‘vô hạn’ Minh Tâm , là đại biểu Quốc hội khoá 12 và khoá 13 hiện nay.
Cô dâu Đỗ Thị Huyền TâmCô dâu Đỗ Thị Huyền Tâm
Qua tìm hiểu, phóng viên Trạch Văn Đoành còn phát hiện thêm, đây là lần lên xe hoa thứ 4 của cô. Ba người chồng trước là Hải Kem, Khuyết danh và Đại tá QĐNDVN. Riêng người chồng đầu là nổi nhất vì anh là Tổng giám đốc kem Tràng Tiền. Với Cụ Tổng bí thì đây là người vợ thứ 2.
 Sau đám cưới, đôi vợ chồng ở đâu vẫn còn là bí mật. Cô dâu có một biết thự sang trọng tại Nhân Mỹ, Mỹ Đình, Hà Nội, nhưng theo phóng viên, khả năng 'ở rể' của Cụ Nông là khó có thể chấp nhận. Do đó, cặp uyên đương sẽ về sống ở dinh cư của Cụ bên bờ Hồ Tây gần nhà người tiên nhiệm quá cố Lê Duẩn.
 Dư luận bàn tán nhiều và rất khâm phục tính cách của Cụ Tổng. Mặc cho lời ong tiếng ve, sự phản đối kịch liệt từ phía gia đình, con, cháu, bạn bè … nhưng Cụ vẫn kiên định ý nguyện của mình, bất chấp tuổi tác lấy vợ trẻ hơn con mình 3 tuổi.


Song Hỉ


   Nguồn: http://www.vietinfo.eu/chuyen-phiem/cuu-tbt-nong-duc-manh-cuoi-vo-tre-.html
P/s: Chuyện này là bình thường trai vợ mất ,gái tập 4 hehe em ủng hộ bác Mạnh nhà ta lấy vợ mong bác có một đám cưới xứng tầm với cương vị cựu TBT của Đảng , đây là một tiền lệ tốt cho tất cả các Đảng viên khi đã nghỉ hưu noi theo hehe???

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

Bạo động của người H'mongở Mường Nhé???

Theo các nguồn tin chính thống và không chính thống. rõ ràng là có cuộc tụ tập đông ngươi ở Huyện Mường Nhé tỉnh Điện Biên, tôi không đi phân tích khía cạnh chính trị, cái này dành cho cơ quan an ninh, nhưng ở đây có sự thay đổi về văn hóa. Người Hmong xưa đến nay luôn là những tộc người có thể nói là chưa thuần phục chế độ ta, họ có văn hóa ngôn ngữ riêng, và cũng riêng luôn về bản sắc, trong sâu thẳm họ mơ về một nhà nước tự trị, như kiểu mô hình khu tự trị tây bắc cách đây không lâu với một ông vua mèo Đèo Văn Long, vì sao vậy chúng ta đang sống một mô hình XHCN, luôn lấy dân làm gốc dân chủ và công bằng, thì sao lại có chuyện tụ tập đông người để đến lỗi các lực lượng an ninh phải vào cuộc với các công cụ vũ khí được tranng bị tận  răng, thậm chí an ninh còn huy động cả máy bay trực thăng để áp đảo một nhúm dân Hmong, tôi cũng không đi sâu vào việc đúng sai, về có một lực lượng siêu nhiên xuất hiện làm đồng bào lay động, để tập trung đông người  vậy họ muốn gì đây, đây chính là câu hỏi không dễ tường minh, với một tin đồn chưa được kiểm chứng mà đồng bào đã như vậy ? Điều này cho thấy sự lỏng lẻo của hệ thống chính trị nơi đây, tôi không có con số chính xác số cán bộ ở nơi đây nhưng cũng phải đến ngàn người của chính quyền cấp Huyện, nhưng họ đã làm gì ở đâu khi đồng bào với một tin đồn tụ tập đông như vậy, phải chăng ở đây đã mọc ra một tầng lớp người mang danh cán bộ mà không biết dân nghĩ gì làm gì, khi họ làm công bộc của đồng bào hay cũng là  một dạng thống lý mà trong tác phẩm viết về vùng cao của nhà văn Tô Hoài đã đặc tả qua tác phẩm "Chuyện Tây Bắc". Có một thống kê thú vị là các vị cán bộ ở đây cho dù cấp xã có chức quyền một chút là đời sống khác hẳn với phần con lại của người dân còn lại, thật sự nếu cán bộ giàu thì người dân được hưởng lợi vì nếu họ giàu một cách chân chính, nhưng ở đây có độ vênh về mức sống giữa dân nghèo và cán bộ.
Nhà Dân tộc học Từ Chi khi còn sống đã tâm sự với các môn đệ rằng khi tây nguyên không còn rừng thì thần, giàng và không còn nữa, theo một lẽ tự nhiên người dân nơi đây đã theo thiên chúa giáo làm cứu cánh cho tinh thần của mình, Mường nhé cũng vậy rừng đầu nguồn bị tàn phá không thương tiếc, con người nơi đây thiếu sự quan tâm thỏa đáng của chính quyền các cấp, vì vậy họ dễ bị lôi kéo để chở lại những gì mà cha ông họ đã tin và thờ phụng, vì vậy đạo Vàng chứ có cơ hồ tung hoành nơi đây , mặc dù bị cấm, nhưng họ vẫn theo, Theo một số nghiên cứu thì người Hmong có tính cộng đồng rất cao  vi vậy khi mà nơi đây còn đói còn nghèo thì việc xảy ra bạo động  và người dân "tin theo thuyết về một Miền Đất Hứa", và hẹn để "được đón về Trời".là điều hiện hữu. Đây là một tiếng chuông cảnh tỉnh nữa sau cuộc bạo động  Bắc giang , Cồn Dầu về sự xuống cấp của hệ thống chính trị nơi đây và không còn thuyết phục được những người  mà họ đang cai quản.
Thách thức của thời đại mới đang được đặt ra, cơ hồ không giải quyết rốt ráo những bài học đối với người dân bị tước đi những quyền cơ bản và lợi ích  chính đáng thì đó chính là một thách thức đối với các cấp chính quyền hiện nay, việc chậm đổi mới tư duy của một bộ phận không nhỏ quan các cấp sẽ đưa những đốm lửa nhỏ hình thành lên những ngọn núi lửa trong lòng chỉ trực có cơ hội là bùng lên, lúc đó thì không biết được điều gì sẽ xảy ra.


Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

Trung Quốc đang sợ hãi

Guy Sorman

Ngày 10 tháng 4 năm 2011
Người Trung Quốc không dễ phát âm cái tên “Mohamed Bouazizi”. Nhưng Ding Yfan, một học giả nổi tiếng và là đầu mối liên lạc chính thức của tôi với Đảng Cộng sản tại Bắc Kinh, vẫn cứ cố học phát âm cho thật chính xác. Công việc của ông Dinh là giải đáp “trung thực” những câu hỏi của các nhà trí thức Phương Tây tới thăm Trung Quốc. Trước khi tôi kịp nêu chủ đề về cuộc nổi dậy của thế giới Ả Rập – được khơi nào từ vụ tự thiêu của Bouazizi tại Tunisia hồi tháng 12 năm ngoái – ông Ding đã tìm cách thuyết phục tôi rằng những cuộc nổi loạn kiểu ấy không thể xảy ra ở Trung Quốc. Ông khẳng định rằng người Trung Quốc không phải như người dân ở các nước thuộc khối Ả Rập, hiện nay họ đang có cuộc sống sung túc hơn và vì thế họ không có tình cảm bất mãn. Cách suy luận của ông ta đúng là theo kiểu Mác-xít nguyên bản:  kinh tế, chứ không phải tư tưởng và chắc chắn không phải sự đói tự do, mới là động lực của một cuộc cách mạng.
Người Trung Quốc quả thực giờ đây đang ngày càng giàu có hơn trước. Điều này có thể thấy rất rõ ở Bắc Kinh nơi tràn ngập những cửa hàng và nhà hàng sang trọng, nơi quý tử của những triệu phú đang khoe của. Sự phát triển kinh tế của đất nước này – được thúc đẩy bởi tốc độ tăng trưởng hàng năm là 10 phần trăm trong 30 năm qua – đã cho ra đời một tầng lớp cực kỳ giàu, số lượng người giàu hiện nay có khuynh hướng ngày càng tăng và họ nắm giữ cả quyền lực chính trị lẫn ảnh hưởng kinh tế. Nhưng trong khi Đảng Cộng sản Trung Quốc đang trở thành một thứ tập đoàn đầu sỏ giàu có thì người nông dân ở các tỉnh miền đông và miền trung của nước này có thể nói là vẫn đang sống như ở vào thời Trung Cổ. Hiện nay nhờ những cuộc di dân từ nông thôn ra những công trường và nhà máy lớn mà người nông dân Trung Quốc (hoặc con cái của họ) đang dần dần được hưởng một chút nền kinh tế hiện đại, cho dù họ vẫn đang nhận đồng lương thấp.
Cho dù không thể xảy ra phiên bản Trung Quốc của Mohamed Bouazizi thì các cuộc nổi dậy ở Trung Đông vừa qua đã cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc thấy rằng Internet nguy hiểm thế nào. Ông Ding trích dẫn lời Mao Trạch Đông Mao: “Một tia lửa có thể làm bùng cháy cả một đồng cỏ.” Bouazizi chính là tia lửa như vậy và Internet là nơi lan truyền ngọn lửa, từ Tunisia tới tất cả vùng thuộc thế giới Ả Rập, kể cả những nơi có nền kinh tế đang tăng trưởng. Tăng trưởng kinh tế tạo ra niềm hi vọng, song hi vọng đôi khi lại làm cho một xã hội trở nên bất ổn và đòi hỏi nhiều thứ khác nữa chính là do chỗ hoàn cảnh sống đang được cải thiện – người dân mong muốn có tất cả mọi thứ thật nhanh. Alexis de Tocqueville khi nhìn lại cuộc Cách mạng Pháp đã nhận ra cái động lực sau đây: bởi vì tự do và phồn vinh đã mở rộng tới khắp nước Pháp cho nên, ông lý luận, rằng người Pháp muốn có mọi thứ ngay ở đây, ngay lúc này.
Khổng tử theo cách riêng của mình cách đây 25 thế kỷ cũng nói ra ý kiến tương tự: “Chỉ có những xã hội có mức sống vừa đủ để tồn tại thì mới ổn định,” ông viết, “bởi vì điều kiện sống của tất cả mọi người đều như nhau.” Sự đàn áp giờ đây đang diễn ra dữ dội hơn bao giờ hết ở Trung Quốc:  Internet bị kiểm duyệt, tốc độ kết nối bị làm cho chậm đi. Trí thức bất đồng chính kiến phải đối mặt với án tù trung bình là 11 năm; luật sư làm trái ý chính phủ trong các vụ kiện dân sự bị biến mất mà không cần cảnh cáo. Chỉ cần vừa có dấu hiệu tụ tập hoặc đình công là cảnh sát đã đưa những nông dân hoặc công nhân cầm đầu tới các trại cải tạo với án ba năm. Lưu Hà (Liu Xia), vợ của Lưu Hiểu Ba người được giải Nobel hiện đang bị ngồi tù, đã bị mất tích từ tháng 1; vợ của nhà tranh đấu dân chủ Hu Jia, hiện cũng đang bị ngồi tù, bị cấm rời khỏi nhà. Và hôm mồng 3 tháng 4 vừa qua nghệ sĩ và nhà bất đồng chính kiến Ngải Vị Vị đã bị bắt giữ và bỏ tù tại Bắc Kinh.
Bằng con mắt thông thường thì dễ không nhận ra sự đàn áp đang gia tăng hiện nay. Khách du lịch, doanh nhân và những nhà kinh doanh (và gần đây nhất có cả ca sĩ nhạc rock đã tới Trung Quốc như Bob Dylan) đều chọn cách là thôi thì phớt lờ những đợt rung chuyển kia đi cốt đừng để ảnh hưởng tới công việc của họ – miễn là những đợt rung chuyển đó đừng gây ra một trận động đất. Liu Jiming, một nhà nghiên cứu khoa học chính trị và một nhà lý luận về thị trường tự do đã can đảm làm tiếp công việc của bạn ông là Lưu Hiểu Ba, đã có suy nghĩ ngược lại hẳn với Ding Yfan, rằng Trung Quốc có hàng triệu Mohamed Bouazizis. Nông dân Trung Quốc ở khắp nơi, giống như Bouazizi, đang bươn chải để thoát khỏi nghèo và cũng giống như ở thế giới Ả Rập, họ cũng từng bị cảnh sát không để cho họ yên ổn với những phương tiện làm ăn nhỏ lẻ chỉ vì họ không có giấy phép (thông thường phải hối lộ một viên chức nào đó thì mới có được giấy phép). Theo ông Liu, sự khác nhau nằm ở chỗ đất nước Trung Quốc quá rộng cho nên khó nổ ra một phong trào đồng loạt. Ngay cả có thêm tiềm năng kích thích của Internet thì cũng không phải là dễ để biến những người nổi dậy đơn độc thành một cuộc tổng nổi dậy chống lại Đảng Cộng sản.
Trung Quốc và thế giới Ả Rập còn có một điểm khác biệt nữa, ấy là cảnh sát Trung Quốc hiệu quả và tàn nhẫn hơn. Không gì đàn áp một cuộc cách mạng hiệu quả hơn một lực lượng cảnh sát hùng mạnh.  Mặc dù vậy ông Liu tin rằng một cuộc tổng nổi dậy sớm muộn sẽ xảy ra. Chỉ có sự giàu có mới cho phép Đảng Cộng sản duy trì quyền lực của nó. Khi tăng trưởng kinh tế chậm lại, Đảng sẽ mất quyền kiểm soát đối với cảnh sát, quân đội và những lãnh chúa phong kiến thời nay và những thành viên trong giới lãnh đạo của Đảng, bởi vì đó là những người trung thành với Đảng chỉ hoàn toàn là vì tiền. Khác với các nhà lãnh đạo ở thế giới Ả Rập, lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc hiểu rõ xã hội của họ. Họ biết nhân dân ghét họ – song nhân dân vẫn sợ họ.
Và trên thực tế thì tăng trưởng kinh tế đã chậm lại – năm tốc độ tăng trưởng đã giảm xuống còn 8% – và lạm phát thì nhảy lên khoảng 10% đối với các mặt hàng thực phẩm thiết yếu. Liệu Đảng có còn giữ được tính tồn tại hợp pháp của nó trước những sự siết chặt kinh tế này? Đảng sẽ không thể dựa vào lòng trung thành của nhân dân vào chủ nghĩa Mác mà giờ đây chẳng còn ai tin vào nó nữa. Chủ nghĩa Mác chỉ được dạy ở trường phổ thông và đại học như một thứ giáo lý lỗi thời ép buộc – giống như đạo Khổng vậy. Cộng sản đã đưa tư tưởng Khổng tử vào chương trình học của nhà trường với ý định tạo ra sự liên hệ giữa hiện tại với quá khứ, cứ như thể Đảng là hiện thân của một đất nước Trung Quốc vĩnh cửu vậy. Đối với người Trung Quốc thì Khổng tử vẫn là vị tổ sư của mọi luân lý, là người ủng hộ sự tôn trọng quyền uy và trật tự xã hội. Vì thế Đảng đã dựng một bức tượng Khổng tử trông rất “sến” ở Quảng trường Thiên An Môn, cách không xa lăng của Mao Trạch Đông và nằm gần Bảo tàng Lịch sử Quốc gia là nơi hiện đang trưng bày một hiện vật ca tụng thắng lợi liên tục của các lãnh đạo Đảng kể từ năm 1949 – một hoạt động thuần tuyên truyền. Các trung tâm văn hóa Trung Quốc ở nước ngoài đã được đổi tên thành Viện Khổng Tử. Thế là đạo Khổng – hay nói chính xác hơn là cái bức tượng tầm thường hời hợt kia được đem ra thay thế cho những trước tác khó hiểu của Khổng Tử  – đã nhận được sự ủng hộ đồng lòng của người Trung Quốc. Nhưng bất chấp Đảng có nỗ lực hết sức đến mấy song rất nhiều người Trung Quốc bình thường đều không thể liên hệ nổi đạo đức Khổng Tử với những thái tử Đảng đang cai trị cuộc sống của họ. Vì lợi ích của Đảng, tốt hơn hết đừng để cho nhân dân đọc Khổng tử kỹ quá, Liu Jimming nói: việc ông ấy phê phán những kẻ làm quan tham nhũng và bất bình đẳng xã hội chỉ tổ có hại cho những đảng viên hiện nay.
Ông Liu chỉ ra rằng đạo Khổng không phải là toàn bộ tư tưởng Trung Quốc, dù là tư tưởng cổ điển hay đương thời. Lão Tử, thầy cũ của Khổng Tử, ở vào thời của ông đã là một người ủng hộ sự nổi loạn tuyệt đối; không có triết học chính trị Phương Tây nào có khả năng tạo ra sự hoài nghi như đạo Lão. Ông Liu kết luận rằng người Trung Quốc có thể tóm tắt nhanh 2.500 năm văn minh Trung Quốc bằng một cuộc đối thoại giữa Lão Tử và Khổng Tử – tự do cá nhân của đạo Lão và triết lý vua hiền của đạo Khổng.
Jiming và các người bạn trí thức đồng chí của ông (họ buộc phải giấu tên) không có ảo tưởng về ảnh hưởng của họ đối với đất nước Trung Quốc ngày nay. Họ thừa nhận rằng người sẽ lật đổ Đảng không phải là những nhà lý luận mà là một cuộc nổi dậy của những Bouazizis Trung Quốc. Giờ đây họ cho rằng đối đầu trực tiếp với Đảng sẽ chỉ dẫn đến nhà tù bởi vì Đảng quá mạnh về mặt vật chất. Những tuyên ngôn chính trị, chẳng hạn như một tuyên ngôn do Lưu Hiểu Ba phát đi từ trong nhà tù, giờ đây đang bắt đầu lỗi thời. Tuyên ngôn là cái thuộc về thế giới tranh đấu chính trị cũ trước đây. Giờ đây giới trí thức đã bắt đầu tin rằng ngày nay sự thay đổi thật sự sẽ bắt nguồn từ bất ổn xã hội chứ không phải từ những tuyên bố mang tính tư tưởng hệ. Điều này có nghĩa là nhiệm vụ chính của các nhà hoạt động Trung Quốc giờ đây là chuyển tải tin tức về những cuộc nổi dậy ở các địa phương – chúng xảy ra hầu như mỗi ngày ở bất cứ nơi đâu trên cái đất nước rộng lớn và không lúc nào yên ổn này – như thế thì mới có hi vọng rằng việc phổ biến những hình ảnh và thông tin thông qua Internet sẽ tạo ra những mối liên kết giữa các nhà bất đồng chính kiến ở các địa phương và cuối cùng họ hội tụ lại thành một phong trào toàn quốc.
Giờ đây giới trí thức tin rằng vai trò của họ chỉ bắt đầu sau khi phong trào nói trên nổ ra: vai trò của họ là chuẩn bị những thể chế của xã hội dân chủ sẽ thay thế, xây dựng công thức cho một liên minh của các tỉnh trong đất nước và xây dựng các thể chế dân chủ để điều hành các tỉnh, để cho dân chủ – chứ không phải sự hỗn loạn hoặc một kiểu chuyên chế khác – có thể thay thế chế độ độc tài.  Các nhà dân chủ Trung Quốc hiểu rằng thế giới Ả Rập do chỗ nó không tự chuẩn bị cho một sự chuyển tiếp như vậy nên họ có thể chuyển từ một nền chuyên chế này sang một nền chuyên chế khác. Các nhà dân chủ Trung Quốc học phương pháp của các nhà lý luận Phương tây – của châu Âu và Mỹ: làm thế nào để xây dựng một nền dân chủ trong khi tránh được sự hỗn loạn mà cuộc cách mạng thường gây ra? Họ tin rằng nhân dân Trung Quốc hiểu rất rõ dân chủ là gì. Nhưng bởi vì các cuộc nổi dậy của thế giới Ả Rập đang chứng tỏ là mọi chuyện sao mà quá đơn giản, cho nên con đường từ cuộc cách mạng đến nền dân chủ hoàn toàn không phải là thênh thang.
Guy Sorman là cộng tác viên biên tập của City Journal. Ông còn viết sách và là tác giả của cuốn Đế chế của những dối trá: Sự thật về Trung Quốc trong thế kỷ 21 và nhiều quyển sách khác.
Người dịch: Phạm Anh Tuấn
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011
Nguồn: CITY JOURNAL

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011

Chỉ dấu của sự bất lực???

Tôi vốn định không bình luận về vụ bác Cù Huy Hà Vũ, vì tôi biết ở xã hội ta một khi công an đã bắt thì đương nhiên sẽ phải ngồi tù, cho dù có bao nhiêu luật sư, và công luận lên tiếng nhưng luật pháp luôn đứng về những có quyền lực trong tay, vì vậy mức án họ đã in sẵn lên ai xử cũng vậy, án đã tuyên bác họ Cù nhà ta chịu 7 năm  tù giam và 3 năm quản chế, điều này cho thấy điều gì?
Thứ nhất xã hội ta không muốn có tiếng nói trái chiều,  chỉ có một chiều duy nhất theo Đảng lãnh đạo những ai làm khác sẽ vào nhà đá ngồi bóc lịch, mà sẽ dài đấy, lên những ai có ý định tung tiếng nói trái chiều thì hãy thử cơm tù trước đi rồi nói, riêng điều này cho thấy sự bất lực của các cấp làm công tác tuyên truyền, vì vẫn có những tiếng nói trái chiều vang lên, nói như các cụ đó là sự toi cơm của hệ thống này.
Thứ hai phiên tòa xử bác Cù tôi tưởng được xem một màn kịch hay để qua đây những người làm quan tòa nhân danh nước Việt nam xử bác Cù với những lý luận sắc bén để đả lại cái đám luật sư của bác họ cù nhưng kết quả quan tòa vẫn cứ là quan tòa, xử theo cái họ có, luật sư biện hộ theo cái họ hiểu, vì vậy bên không thực quyền đã tự nguyện dời bỏ chiến tuyến, để mặc bác họ Cù với bản án đã viết sẵn.Qua đây chúng ta nhận thấy sự chậm đổi mới của hệ thống tòa án Việt Nam, họ đang tụt hậu với xã hội bên ngoài, lẽ ra với những lý luận đã được trang bị của ông chánh tòa phải đủ lý lẽ bác bỏ tất cả lập luận của các luật sư, và bị cáo tâm phục khẩu phục nhưng họ đã không là được điều này . đó là sự chỉ dấu của sự bất lực trước những phiên tòa có tính phức tạp động trạm đến quyền lợi của nhiều quốc gia, vậy theo em nếu nhìn vào cách xử phiên tòa này các quan tòa của phần còn lại trên thế giới đang cười vào mũi chúng ta.
Thứ ba trước khi có phiên tòa xử bác họ cù nhiều người không thích sự lộng ngôn của bác có phần hơi quá, nhưng với cách xử như vậy của tòa Hà Nội  họ lại quay lưng với hệ thống tòa án, bênh vực bác họ Cù như vậy bác họ Cù nhà ta được chứ không mất đi danh tiếng vì mấy chiếc bao cao su????
Chỉ dấu của sự bất lực của các cơ quan công quyền còn thể hiện ở chỗ, có những vụ án chứng cớ rành rành, người nhật họ đưa nhưng vẫn không có người biết tiếng để dịch tài liệu, và không lấy đó làm bằng chứng để kết tội, suy ra rằng các quan tòa ở Nhật còn kém ta nhiều lắm, chứng cứ như thế ở Nhật la có tội ở ta thì không.
Qua vụ án của bác họ cù, cho thấy một chỉ dấu với các bác hay viết blog, hay trả lời phỏng vấn các đài nước ngoài phải xin phép các cấp nha, không đó là bằng chứng để kết tội đó, theo em đó là sự tụt lùi của một xã hội dân chủ và công bằng, mà trong hiến pháp mới sửa đổi chúng ta đã ghi. Một lần nữa thể diện quốc gia đang bị xói mòn trong tay ông chánh tòa Hà nội với cách xử như vậy,
Chúng ta đang hội nhập sâu với phần còn lại của thế giới lên không thể một mình đi trên một con đường độc đạo được mà phải có bạn bè, điều này tưởng như đơn giản nhưng một số người đang ảo mộng là sẽ thành công trên con đường độc đạo này. Đó chính là chỉ dấu của sự bất lực.

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

Sẽ không có cách mạng ở Việt Nam?

Cảnh sát cơ động ra tay ở Việt Nam


Việt Nam đã phản ứng trước tình trạng bạo lực của cảnh sát
Các diễn biến tại Trung Đông và Bắc Phi gần đây khiến những người ủng hộ dân chủ và nhân quyền bàn nhiều tới khả năng  'Cách mạng Hoa Nhài' sẽ lan tới Việt Nam.
Những bàn tán này càng rôm rả hơn sau khi có những cuộc tụ họp ở một số thành phố tại nước láng giềng Trung Quốc và kinh tế Việt Nam được đánh giá là thuộc hàng 18 nước dễ có nguy cơ vỡ nợ nhất, theo một bài trên Bấm Business Insider hôm 6/3.
Tuy nhiên, ông Carl Robinson một phóng viên kỳ cựu của hãng thông tấn Hoa Kỳ Associate Press, người đưa tin từ Việt Nam trong thời gian chiến tranh, nay sống ở Australia nói có nhiều lý do khiến cách mạng khó xảy ra ở Việt Nam.
Ông Robinson nay quản trị nhóm 'Các Tay Săn tin thời Cuộc chiến Việt Nam' dành cho những phóng viên và những người từng làm việc ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975 và ông đã đi khắp các vùng miền ở Việt Nam trong 18 tháng qua
Ai cũng bị coi như trẻ con và thường xuyên được dạy giáo lý qua các khẩu hiệu, các nghi lễ và các giấc mộng cao xa. Carl Robinson
Trong bài "Why Vietnam Won't Fall", đăng trên trang World Policy Blog, cựu phóng viên chiến tranh Việt Nam viết:
"Đơn giản là Việt Nam sẽ không sớm đi theo vết xe đổ của Tunisia, Ai Cập và có lẽ là cả Libya.
"Và lý do?
"Thật oái oăm đó cũng chính là những lý do mà Nam Việt Nam trước đây rơi vào tay những người cộng sản cứng rắn và không thỏa hiệp ở miền Bắc hồi năm 1975.
"Không ai muốn chiến đấu. Họ có nhiều thứ khác cần làm hơn."
Cá nhân chủ nghĩa
Carl Robinson nói sau gần 60 năm cai trị của Đảng Cộng sản ở miền bắc và hơn 35 năm ở miền Nam, cả xã hội Việt Nam ngày nay "cực kỳ cá nhân chủ nghĩa".
Carl Robinson, ảnh do tác giả gửi cho BBC
Ông Carl Robinson là phóng viên của AP trong cuộc chiến Việt Nam
"Thay vì có sự đoàn kết và một mục tiêu chung, mỗi người đều vì chính bản thân, đều có tâm lý mạnh ai người ấy lo vốn dẫn tới sự sụp đổ bất ngờ của miền Nam và sau đó là cuộc bỏ chạy tuyệt vọng của Thuyền Nhân.
"Ví dụ so sánh tốt nhất là một trường đạo nội trú mà trong đó quy định đặt ra để người ta vi phạm hay là để cho người khác tuân theo mà không phải mình.
"Ai cũng bị coi như trẻ con và thường xuyên được dạy giáo lý qua các khẩu hiệu, các nghi lễ và các giấc mộng cao xa."
Ông Robinson nói nhìn chung người Việt Nam cũng không để ý tới những rao giảng chính trị nhưng họ đủ hài lòng với thu nhập trung bình đang từ từ tăng lên ngưỡng 2000 đô la một năm.
Ông nói: "Dĩ nhiên lạm phát 12% là vấn đề nhưng cách đây ba năm nó lên tới 30%.
"Ai cũng giật gấu vá vai và chịu khó làm việc thêm.
"Chưa ai quên cuộc sống vất vả như thế nào sau năm 1975."
"... và con cái họ chỉ biết hưởng thụ vật chất và chơi bời.
"Đơn giản là tôi không thể nghĩ ra được những hoàn cảnh mà người Việt Nam sẽ nổi dậy và lật đổ chế độ cộng sản."
Tham nhũng
Nhưng cựu nhà báo AP cũng nói thực tế không ai ưa chính quyền và người dân đều "đoàn kết" trong chuyện không thích chính phủ.
Người ta nghĩ ra đủ các câu chuyện đùa về đề tài này.
Trạm xăng  ở Hà Nội
Giá các mặt hàng và dịch vụ ở Việt Nam trong đó có xăng và điện đã tăng đáng kể trong thời gian gần đây
Tham nhũng là vấn đề khác trong xã hội và đây là chủ đề mà các nhà báo được phép đưa tin.
Carl Robinson viết:
"...Trong cuộc sống hàng ngày, mỗi người đều đồng lõa [với tham nhũng] bắt đầu với khoản hối lộ 15 đô la để khỏi bị phạt hay đưa tiền lót tay để nhanh có giấy phép cơi nới nhà.
"Tiền trở lại [xã hội] khi những viên chức tham nhũng, mà lương trung bình chỉ 150 đô la một tháng, tới quán ăn mà tiêu những đồng hối lộ khó kiếm.
"Ai cũng gian giảo theo một cách nào đấy."
Phản ứng
Ông Robinson nói công an Việt nam theo dõi chặt các diễn biến trong xã hội và ra tay một cách "có chọn lựa", nhất là đối với những cựu đảng viên cộng sản bỏ hàng ngũ và kêu gọi đa nguyên và dân chủ.
Nhưng Việt Nam, ông nói, có ít hơn 100 nhà bất đồng chính kiến bị tù giam hoặc quản thúc tại gia và người ta cũng ít nghe nói tới việc tra tấn người có hệ thống.
Ngoài ra khi người dân tức giận xuống đường, chính quyền cũng có phản ứng và ông Robinson dẫn ra ví dụ về vụ cảnh sát Bấm đánh chết người tại Bắc Giang.
Sau tất cả những xáo trộn ở Việt Nam trong 60 năm qua, một cuộc cách mạng nữa - hay thậm chí chỉ là nổi loạn - đơn giản là sẽ không xảy ra.
Carl Robinson
Một khía cạnh nữa mà cựu nhà báo AP đưa ra là những người có khả năng gây ra các vấn đề trong xã hội đã được Việt Nam "xuất khẩu" đi.
Họ đã đi trong giai đoạn Thuyền Nhân và và hàng ngàn cựu quân nhân của miền Nam Việt Nam trước đây đã sang Hoa Kỳ theo thỏa thuận đạt được sau khi quan hệ giữa Hà Nội và Washington bình thường hóa.
Carl Robinson nói ngoại trừ có những bất ngờ lớn, ông tin rằng Việt Nam sẽ tiếp tục thay đổi từ từ và chính quyền cũng quan tâm hơn tới dư luận trong khi Quốc hội bắt đầu thể hiện quyền lực.
Ông Robinson kết luận:
"Sau tất cả những xáo trộn ở Việt Nam trong 60 năm qua, một cuộc cách mạng nữa - hay thậm chí chỉ là nổi loạn - đơn giản là sẽ không xảy ra".
Nguồn BBC Tiếng việt
P/S : Ở Việt nam sẽ không có cuộc cách mạng nào hết đó chỉ là lý thuyết, nếu như nền kinh tế việt nam bắt người dân chịu thêm một hai cú tăng giá thì bất kể có trung thành với lý tưởng đến đâu vẫn có cách mạng  xảy ra , vì người dân không thể chịu đựng thêm nữa những hậu quả do các tập đoàn tư bản đỏ  nhà nước phung phí, thao túng tiền thuế của nhân dân dẫn đến làm cho nền kinh tế ngày càng kiệt quệ và phụ thuộc vào nước ngoài đó là hệ quả tất yếu của việc điều hành nền kinh tế yếu kém của chính phủ

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Quan mua dâm bằng trắng án???

Nguon: Internet
Thực tâm tôi không muốn nhắc đến cái bác Tô ở Hà Giang vì bác là sự điển hình của tha hóa cùng cực của các quan tỉnh của ta, nhưng mấy ngày hôm nay các phương tiện truyền thông đưa tin tấp nập khiến tôi hơi tò mò, thì ra bác tô cởi truồng nhà ta lai được trắng án. Thậm trí bác vẫn có khả năng được khôi phục lại vị trí ai bảo là không thể? vì bác đã được miễn truy tố rồi mà? Điều tra kiểu này chỉ có công an Hà Giang mới có thể làm được, tôi đã từng hi vọng khi Bộ công an vào cuộc thì vụ án sẽ có cơ hồ được giải quyết rốt ráo, nhưng rốt cuộc. Hà giang vẫn là Hà giang chả anh nào động vào được? Thật là một miếng nước nhổ thẳng vào mặt các  điều tra viên cao cấp của Bộ công an vì kết luận cuối cùng của công an Hà giang đã chỉ ra rằng họ những người trong bản danh sách đen,  chưa đủ thành tố cấu thành tội phạm  để truy tố, phải chăng họ đang hợp pháp hóa việc mua bán dâm, các thiếu nữ kia bằng tiền thuế của nhân dân.
Thật hết biết, vụ này làm tốn biết bao giấy mực của giới truyền thông, Phải chăng đây cũng là cú vỗ mặt vào giới truyền thông và cộng đồng mạng chúng ta, và chúng được hiểu là các bác cứ nói, thậm trí cả nước vào cuộc nhưng việc của Tỉnh tớ  công an làm và đưa kết luận đúng ? Chẳng hóa ra chúng ta đang đánh nhau với cối xay gió.
Một lần nữa sự không thống nhất giữa trung ương và địa phương lại có cơ hội quay lại với các tỉnh như  Hà Giang, UBKT trung ương đã kết luận là có hành vi nhưng công an tỉnh kết luận ngược lại, vậy chúng ta phải hiểu thế nào đây? phải chăng cú áp phe này  nhiều người trúng đậm vì đã mặc cả, và đánh sập các lý luận của các phương tiện truyền thông bằng quyết định gây đầy ngạc nhiên đó của công an Hà giang.
Cá nhân tôi cho rằng chắc chắn có sự mặc cả giữa các nhóm lợi ích của  Hà Giang, để có được đại hội đảng thành công tốt đẹp với những lời hứa như trong mơ của ông Bí thư tỉnh ủy mới . Đó là việc tha bổng cho các quan chức trong vụ án mua dâm do đích thân ông chủ tịch lĩnh sướng.

nguồn: Internet
Thật thương thay cho người dân Hà giang khi công lý và ánh sáng của Đảng và Bác Hồ đẫ không được thực thi, nó tạo ra một tiền lệ vô cùng xấu đó là việc các quan chức lấy tiền thuế của nhân dân đi mua dâm, chỉ việc hạ cánh an toàn mà chẳng bị xử lý hình sự hay kỉ luật của Đảng, thật xót xa cho những người dân đã dày công
nuôi các cán bộ kiểu này của Hà giang.

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

Lại Lộ "New Century"

Thực ra ai ở Hà Nội đều biết những chốn ăn chơi đàng điếm này, và không chỉ có mình nó bởi vì mất cái này nó lại nảy sinh ra các mới có khi còn khủng khiếp hơn rất nhiều lần, bởi vì nhu cầu về văn hóa giải trí lành mạnh, thậm trí không lành mạnh là có thật, vì vậy chúng ta không thể cấm cho xuể , mà quan trọng hơn là có định hướng về văn hóa. Bài này không đi sâu vào vấn đề này mà qua vụ đoạn clip ghi có gốc từ trang web www.quayphimviet.tk và người tung lên mạng ẩn danh dưới nick deathlove2410. Trong khuôn hình, còn có dòng chữ giới thiệu huan media pro, việc tung 2 clip lên mạng nó cho thấy điều gì:
Công An của chúng ta từ xưa đến này rất nổi tiếng về bí mật công tác, và bảo  quản tài liệu trong vòng 1 tháng mà có 2 tài liệu khác nhau được tung lên mạng mà ở 2 đơn vị  một của công an Quảng Ninh , hai là của Bộ công an vì vậy có vấn đề công tác nội bội của ngành công an, về tính bảo mật.
Sư việc này cho thấy có sự không đồng nhất về quan điểm phá án trên một địa phương cụ thể, mà lại do Bộ công an trực tiếp làm. Kể cả khi đã có giám đốc công an thành phố kiêm nhiệm chức tổng cục phó về an ninh mà vẫn lộ ra đoạn clip này.
Với 2 đoạn clip trên khẳng định đó là do những người chuyên nghiệp quay, trực tiếp tại hiện trường vì vậy làm lộ tài liệu này chỉ có thể là các chiến sĩ công an của ta. Với bất cứ lý do gì đây vẫn là cú xảy chân đáng tiếc của nghành công an.
Có thể khi tung clip này lên người tung đã chọn thời điểm một cách rất minh mẫn và khoa học đó chính là sự đấu đá nội bộ nghành công an  đang lên đến đỉnh điểm,
Chúng ta sâu chuỗi từ sự việc của Cô gái đồ long liên quan đến thứ trưởng Trần Đại Quang,Thượng tướng Nguyễn khánh Toàn và nhiều  người khác nữa, sâu chuỗi các sự kiện trên ta thấy ở thượng tầng nghành công an đang có những  vấn đề trầm trọng về công tác bảo vệ nội bộ quá kém.
Hay là " Dao sắc không gọt được chuôi " dẫu sao một lần nữa  hình ảnh các đồng chí công an lại nhạt nhòa trong mắt người dân về công tác bảo vệ nội bộ quá yếu kém của mình
Hay đây cũng là một  hư  chiêu nào đó của một ai đó đang ngấm ngầm tranh giành vị thế ảnh hưởng của mình, hoặc một nhóm lợi ích cụ thể nào đó, nếu quả thật như vậy phải chăng nghành công an của ta đang tự diễn biến theo kiểu mà họ vẫn giao giảng với các blogger, và tôi thật tiếc cho công sức tiền của của nhân dân đang nuôi các đồng chí dưới ánh sáng của Đảng ta .





Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010

Đã bị bắt !!!

Vậy là đã rõ cái điều chúng ta không mong đợi đã đến, một mặt các quan của chúng ta đang ra sức cổ động cho các đại biểu Quốc hội phát biểu để trấn an dân chúng qua 2 vụ Bauxte, và Vinasin, nhưng mặt khác các quan theo đường lối dân tộc chủ nghĩa cực đoan đã ra lệnh bắt những người đấu tranh ôn hòa, có thể nhận xét hóm hỉnh rằng cuộc đấu này còn đang tiếp diễn từng ngày từng giờ giữa nội bộ các quan để tranh vị trí độc tôn trong đảng của chúng ta chúng chỉ tạm dừng, khi kì đại hội kết thúc, như vậy có thể thấy rằng con đường đi lên dân chủ theo kiểu XHCN của chúng ta hiện nay gập ghềnh và chông chênh biết bao, khi mà chúng ta sắp phải quay lại thời kì sống trong sợ hãi khi mà nói lên một phần của sự thật.
Thực ra càng bắt bớ trong thời điểm này, thì càng chứng tỏ một điều là nhân dân ta đang đúng chính nghĩa bao giờ cũng thắng bạo tàn, xưa kia Bác Hồ của chúng ta khi lập nước có bắt bớ ai đâu khi người ta nói lên chính kiến có tình thần xây dựng, yêu  nước của mình, và Bác của chúng ta sử dụng hầu hết những người yêu nước, yêu dân tộc mình, như vậy chúng ta mới đang được hưởng thái bình như hiện nay. Vì vậy theo ngu ý của người viết Đảng ta cứ cho họ nói có ý kiến chưa đúng chúng ta dùng lý luận để đáp lại, những ý kiến đúng chúng ta xem xét và điều chỉnh theo hướng có lợi cho dân tộc và đất nước.
Chỉ có tiếp thu thật nhiều ý kiến  thậm chí trái chiều của người dân, thì Đảng mới có thể nhận ra những khiếm khuyết của mình và trên con đường đi tới đích mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ ra, chúng ta phải chấp nhận nó như một phần tất yếu của lịch sử, thì mới ngõ hầu có ngày đất nước chúng ta mới đi được đến đích cần đến. .