Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

SẮC THU HÀ NỘI MÀU GÌ???

Nguồn Intenet

Lâu rồi mình mãi mê đi tìm cơm áo gạo tiền tận miền trung khúc ruột thân yêu lên chả viết gì được, đúng là đồng tiền là một ma lực nó làm cho con người ta điên đảo và đảo điên vì nó, may quá chớm thu minh trở lại thủ đô thân yêu nơi chôn dấu bao kỉ niệm, ngày còn bé cứ đến những ngày này cờ xí rợp trời, hà nội như khoác trên mình một cái áo sặc sỡ để đón chào những ngày mùa thu đáng nhớ, biết bao thế hệ thanh niên vì cái ngày mùa thu tháng tám đã làm lên những trang sử chói lọi của dân tộc.Để gây dựng lên cơ nghiệp ngày hôm nay cho thủ đô yêu dấu.
Hà nội giờ đã đổi khác Hồ gươm nay như cái ao tù bé tý, phố cũ rêu phong nay còn đâu thay vào đó là những màu sơn sặc sỡ lòe loẹt, thậm trí có phần kệch kỡm, với chiều sâu và dài của Thăng Long - Hà nội, phải chăng Hà Nội đang thay đổi theo chiều hướng mà ngay cả cái Sở kiến trúc quy hoạch to tướng cũng không thể kiểm soát được, với người hà nội giờ đây những câu chuyện bất tận xung quanh Hồ Gươm, về tiếng tàu điện kêu leng keng, tiếng rao bán lạc giang, tào phớ chỉ còn trong hoài niệm. Thay vào đó là các quán ăn nhanh, nhịp độ sống gấp hơn, cái ồn ào che lấp những không gian tĩnh nặng của phố cổ, lâu rồi tôi mới có dịp tản bộ trên các con đường của khu phố cũ, thay vì không gian tĩnh nặng trầm mặc, bê ly cà phê của người Hà nội lộ ra các quán trà chanh chém gió của đám thanh niên mới lớn, than ôi những nam thanh nữ tú của người hà nội tuôn ra như suối những lời vàng ngọc mà người lớn nghe đến giật mình, chắc là văn hóa ngoại lai đã thâm nhập sâu vào cái giai tầng này.
Những ngày này Hà nội có những điểm nhấn của người biểu tình chống Trung Quốc, có thể nói đây là một dấu ấn về lòng yêu nước của những người biểu tình về tinh thần chống Tàu khựa, mình ủng hộ họ muốn chung tay với họ để góp phần tăng thêm tinh thần chống Trung quốc gây hấn ở biển đông, nhưng cái gì nhiều quá cũng nhàm chán, đôi khi dẫn đến những ngộ nhận không đáng có
Khi mà họ lại xưng danh là trí thức hàng đầu, chỉ bằng một thông báo có đóng dấu treo của chính quyền họ đã  trở thành người quan sát cuộc biểu tình, vậy là một lần nữa các sĩ phu bắc hà vỗ ngực này đã cho chúng ta thấy lòng yêu nước của họ.
Với mục tiêu để thị uy lòng yêu nước với hơn mười cuộc, họ đã làm xong phận sự của mình trong bối cảnh hiện nay, nhưng khi mà những người biểu tình biểu thị thái quá và thách thức, chỉ chích chính quyền là điều không lên, việc nào ra việc đó họ là trí thức lên quá hiểu điều này, không thể lẫn lộn vàng thau.
Bởi vì cuộc biểu tình cũng cho chúng ta thấy cần có, một không gian mở cho nhân dân bày tỏ quan điểm với các vấn đề của đất nước, nhưng sự manh nha này không được chính quyền quan tâm, một xã hội theo kiểu dân chủ nửa vời với một đảng cầm quyền sẽ không có không gian cho người biểu tình, vì họ đang lo sợ vô cớ
chẳng khác một mình một ngựa đi trên đường mà cứ sợ bóng đêm.
Mùa thu Hà nội làm tôi nao lòng khi nghĩ đến những người mà tôi yêu quý, chợt nhớ câu thơ của Nguyễn Đình Thi
                                                                         Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
  Những phố dài xao xác hơi may
   Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.
Cái chớm lạnh mùa thu, và hơi may ( hơi may chứ không phải là heo may ), thềm nắng, lá rơi đầy- những gì gần gũi thân quen mang theo linh hồn Hà Nội- đã trở thành hành trang của người đi xa. Nhà  thơ đã cảm nhận chúng không chỉ bằng trực cảm mà còn bằng linh cảm, bằng nhịp thức của trái tim hoài niệm. Không ồn ào, cầu kỳ, những vần thơ của Nguyễn Đình Thi lắng đọng, neo giữ vững bền trong tâm hồn người đọc.
Trải qua nhiều bể dâu, Thăng Long - Hà nội giờ đây vật đổi sao dời, nhưng cốt cách và tâm hồn người  Hà nội đêu không thay đổi, những ai vỗ ngực xưng danh sĩ phu bắc hà hãy làm cho đúng cái phận sự của mình, đặt lợi ích cao nhất  là lòng yêu nước nồng nàn và lợi ích của người của người dân làm mục đích tối thượng thì đó mới là cốt cách của sĩ phu bắc hà, bất cứ một mưu đồ cá nhân nào làm xấu đi thanh danh của trí thức Hà thành đều là đám bỏ đi, trời Hà nội cao và trong xanh quá hãy làm cho nó trong sạch từ kiến trúc thượng tầng lúc đó chính quyền mới được người dân tin yêu và theo các tấm gương này. Nhưng than ôi đã là dân thì chỉ biết than với trời xanh vì chưa nhìn thấy những tấm gương sáng, trong xã hội ngày hôm nay. Thật quả là đáng tiếc.

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Cú đạp vào mặt dân chủ???

Cú đạp vào mặt người biểu tình yêu nước ngày 17-7-2011
Họa xâm lăng trước mắt, chúng ta đã thấy, cả thế giới nhìn thấy, người dân biết và phản đối ôn hòa bằng cách mang cờ  hoa và biểu ngữ đi biểu tình, để biển thị lòng yêu nước của mình nhưng 
cú đạp vào mặt của lực lượng công an đã làm tiêu tan đi biết bao những hy vọng của người dân về một nền dân chủ, thực sự dưới mái nhà của XHCN phải chăng ở đây người dân có quyền đặt những nghi vấn về lòng yêu nước đối với đảng, Đảng ta là đảng cầm quyền vì vậy có những đặc thù riêng, nhưng cũng không thể cá biệt đến mức là cho lực lượng an ninh đạp vào mặt người dân không một tấc sắt trong tay như vậy, trớ trêu thay họ lại đi cổ vũ cho lòng yêu nước, họa xâm lăng trước mặt, phải chăng chúng ta đang nhún nhường để tránh một cuộc chiến tranh trên biển, có nhiều cách nhưng không thể dùng lực lượng an ninh để đàn áp thô bạo như vậy đươc. Khi Hồ Chủ Tịch còn sống người đã căn dặn lực lượng công an " Đối với nhân dân, phải kính trọng, lễ phép". Nhưng xem ra với hình ảnh trên đoạn clip trên các Đồng chí công an đã quên lời dặn của người, thay vào đó là một hành vi thô bạo đánh người không tiếc tay, có thể đây là một hình ảnh khó quên với người dân làm cho hình ảnh cao đẹp của các đồng chí công an bảo vệ sự bình yên bị xói mòn nghiêm trọng trong mắt người dân
Rồi mai đây, khi chiến tranh xảy ra, tôi nghĩ điều này sẽ xảy ra một trận chiến trên biển thực sự trong tương lai không xa , nhìn thấy những hình ảnh như thế này ai là người sẽ cầm súng, để bảo vệ chế độ, khi mà biểu thị long yêu nước bị đáp trả bằng những cú đạp thẳng vào mặt người dân như vậy.
Chẳng lẽ trong lực lượng của nghành công an không có một vị tướng nào, nhìn thấy sự biểu thị của lòng yêu nước mà lại bị trả giá bằng hành động vũ lực như vậy mà không lên tiếng bảo vệ người dân, thì quả thật sự xuống cấp về nền tảng đạo dức tư tưởng Hồ chí Minh mà bấy lâu dày công vun đắp tan thành mây khói  như vậy.
Nhìn sang các nước Trung cận đông nơi mà các cuộc cách mạng hoa lài nổ ra, hình ảnh những chiếc xe tăng hạ nòng súng không bắn vào đồng loại làm tôi xúc động đến rơi nước mắt, vì ở đó có lẽ những những người lính họ có một trái tim nhân hậu và lòng yêu nước nồng nàn, trên hết là tình thương với đồng loại lên họ đã hành xử một cách văn minh như vậy.
Trong một xã hội việc biểu thị lòng yêu nước trước họa xâm lăng là một điều rất binh thường, ai đó không muốn người dân biểu thị lòng yêu nước cần phải xem lại chính mình, vì chỉ có người dân đồng cam cộng khổ, mới có thể đoàn kết để đẩy lui bất kì cuộc xâm lược nào của ông bạn Trung Quốc, bất kì một người nào không hiểu được điều này, chỉ dẫn tới suy tàn của một đế chế chỉ vì ý nghĩ nông cạn và hẹp hòi vì coi thường lòng yêu nước của người dân.
 

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Thăm mộ Hàn mặc Tử

Hàn Mặc Tử hay Hàn Mạc Tử (tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh 22-9 1912 – mất 11-11năm 1940) là một nhà thơ nổi tiếng, khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt nam , là người khởi xướng ra Trường thơ loạn
Hàn Mặc Tử cùng với Quách tấn, Yến Lan, Chế lan Viên được người đương thời ở ình Định gọi là Bàn thành tứ hữu, nghĩa là Bốn người bạn ở thành Đồ Bàn.
Nghe danh đã lâu và tôi đã từng cảm tác nhiều bài thơ của ông nhưng chưa một lần được đến thăm vùng đất Quy nhơn của Ông nơi cư ngụ cuối cùng của của cuộc đời thi sĩ  tài hoa và mệnh yểu? Những áng thơ của ông làm người đời sau liên tưởng đến những vùng đất yên bình và lãng mạng.
Nói đến thơ của Hàn Mặc Tử người ta nghĩ ngay đến tính  lãng mạn của nó, một số nhà phê bình đánh giá cao một số bài như " Đây thôn vĩ dạ"
Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên,
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?
Mơ khách đường xa, khách đường xa,
Áo em trắng quá nhìn không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
Ai biết tình ai có đậm đà?
Cả bài tôi đều thích, nhưng hôm nay đi thăm mộ người tôi thích khổ thơ cuối, khi ngồi cùng các bạn nhâm nhi cafe ở quán có tên gọi  là hoàng hậu, phóng tầm mắt nhìn ra biển Quy nhơn tôi thấy mộ người được chôn ở đây thật tuyệt ? Ngôi mộ của họ Hàn cũng đơn giản, không cầu kỳ kiêu xa tráng lệ, nhưng dưới lớp đá hoa cương có một cái gì đó trang nghiêm và nghiêm cẩn, giản dị, mộc mạc đầy chất trữ tình cũng như cộc đời của người nằm đây.
Khởi đi từ Tình Quê, Bẽn Lẽn, Đây Thôn Vỹ Dạ... nguồn thơ Hàn Mặc Tử phong phú như dòng sông mở ra đại dương mênh mông bát ngát, càng ngày càng xa bờ hiện thực, bến lãng mạn... để tiến vào thế giới tượng trưng, trừu tượng, siêu thực, mà người thơ là một thứ Sứ giả mang Thông điệp Tình yêu của Thượng Đế đến với nhân loại. Những thi tập Hương Thơm, Mật Đắng, Máu Cuồng Và Hồn Điên, Xuân Như Ý, Thượng Thanh Khí, khi ra đời, người đương thời không hiểu đã buông lời nguyền rủa: "Thơ với thẩn gì! toàn nói nhảm." Nhưng rồi thời gian đã công nhận đó là những hạt trân châu quý hiếm trong Thơ ca Tiền chiến, đúng như khi xưa Chế Lan Viên đã hùng hồn khẳng định, và ngày nay Phạm Duy đã phổ thành Trường ca.
Hàn Mặc Tử  là một hiện tượng lạï lùng trong Thơ Tiền Chiến. Ông làm thơ từ năm 16 tuổi, lúc mất chỉ vừa tròn 28. Bắt đầu sự nghiệp bằng thể thơ Đường luật, vốn là thể thơ vô vàn khó khăn về luật tắc, nhưng dưới tay Hàn vẫn mượt mà tươi mới như thường:
Nằm gắng đã không thành mộng được
Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi
 Hàn Mặc Tử là môt ngòi bút đáng trân trọng và cảm phục. Cả cuộc đời ông đã sống để biến đau thương thành sáng tạo. Từ trong tột cùng của những đau thương nhói buốt chàng thi sĩ họ Hàn ấy vẫn khao khát được sống và được yêu... Hàn là hiện thân của nỗi đau đời đến tận cùng nhưng cũng là hiện thân của một nghị lực thơ ca mạnh mẽ đến tận cùng. Trước bờ vực của cái chết chàng vẫn không thôi sáng tạo và khao khát yêu thương, sẻ chia...

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

Tham lam và bá quyền???

Trung quốc vẫn là Trung quốc họ đang chuẩn bị cho vai trò siêu cường của minh, trên bản đồ thế giới, tham lam vô độ, tàn ác vô cùng, luôn muốn người dân nước xung quanh phải thuần phục tinh thần Đại trung hoa của họ, trong lịch sử vì chúng ta sống cạnh nước lớn cho dù, muốn hay không muốn chúng ta vẫn bị ảnh hưởng ít nhiều, theo một nghiên cứu sơ bộ Trung quốc ở thời kì nào cũng vậy cứ khoảng vài chục năm họ lại gân hấn với chúng ta một lần, để giành đất đai và đòi chúng ta phải thuần phục và " triều cống", như chư hầu. Miệng của họ một mặt thì hô hào không hề gây hấn với ai cả, và yêu chuộng hòa bình,mặt khác họ lại thi triển một bản nhái  của tàu sân bay từ thời Liên xô cũ, để răn đe các nước láng giềng, họ phát triển lực lượng hải quân với tấc độ nhanh nhất có thể, hòng biến đường lưỡi bò ỏ biển  trở thành hiện thực, với các phép thử có tính chất như thật này họ đang thử thách lòng yêu nước của người Việt chúng ta, bằng cách dọa bắn ngư dân, cắt cáp tàu thăm  dò, với sự hộ tống của tàu hải dám nhưng thực chất là tàu hải quân hoán cải, chỉ có thiếu súng và tên lửa là hoàn chỉnh, đôi đầu với các bác tàu khựa hiện nay có thể nói là khó hơn thời cha ông của chúng ta, vì khoa học kĩ thuật quân sự của họ đã tiến xa hơn chúng ta rất nhiều, nhưng cũng ko vì vậy mà họ giành ưu thế trên biển đông được chúng ta vẫn có thể thắng, bằng cách riêng của chúng ta, nhưng trước hết phải tạo ra sự đồng thuận của người dân, trong  nước và quốc tế, chỉ có như vậy thì chúng ta chả sợ mấy ông tàu khựa, chúng ta không thể như hiện nay, giới tướng lĩnh quân đội phát ngôn một kiểu, bộ ngoại giao lại phải giải thích lại các thuật ngữ, thủ tướng thi hô hào bảo vệ chủ quyền biển đảo một cách khác, vậy ai là người nắm quyền ngoại giao ở nước mình nhỉ?
Có lẽ giới quân sự, chính trị ở  Trung quốc đang có nhiều bất ổn, Một viên tướng Lưu Á Châu đào bới quá khứ, văng tục vào hiện tại, hô hào dân chủ, vì vậy mới có chuyện một mặt cấp cao nhất của họ vẫn miệng hô hòa bình tại diễn đàn an ninh Asean, mặt khác thì tàu hải quân hoán cải vẫn tung hoành, ngang ngược trên biển đông, đe dọa vũ lực với các nước láng giềng, nhưng họ phải nhớ đây không không phải là các khu tự trị, là họ có thể đàn áp một cách dã man như đã từng làm ỏ Thiên an môn, hoặc Cáp Nhĩ Tân được, Việt nam là đất nước có chủ quyền, ai đó có thể nhu nhược thuần phục để duy trì quyền lực, nhưng người dân Việt thì không bao giờ chịu cúi đầu khuất phục trước kẻ xâm lược, cho dù là một tấc đất, một cm biển của chúng ta.  Đoàn kết là sức mạnh, người dân Việt luôn đoàn kết để đánh bại mọi mưu đồ bá quyền của ông bạn láng giềng, nhưng chưa bao giời hữu nghị này cả?

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

Thói háo danh của người Việt đương đại???

Danh và lợi luôn tồn tại song hành, Các cụ ta nói Mua danh ba vạn bán danh ba đồng, có những người cả đời dành trọn cho sự nghiệp, nhưng trong một lúc cao hứng nào đó nổi lên thói háo danh thích những sự phù phiếm mà bản thân chưa có được ở tầm đó, vậy là họ làm mọi cách để có được cái danh hão. Điển hình cho sự háo danh này chính là doanh nhân của ông chủ CaFe Trung nguyên, xét về mặt thương hiệu đúng là Trung Nguyên là thương hiệu hàng đầu của cà phê Việt Nam, nhưng việc bác này cấu kết với một số người trong giới trí thức tạm gọi như vậy vì họ đều có học hàm học vị GS-TS để tạo lên cái gọi là sách núp dưới  bóng một đề tài cấp nhà nước nào đó để được nổi danh. Đây đúng là một kiểu điển hình của sự tha hóa của Trí thức và doanh nhân trong thời đại mà chúng ta đang sống? Nó cũng là một ví dụ điển hình cho thấy giới trí thức bác học uyên thâm của Việt nam đang có những ngã rẽ thị trường, vậy là đã rõ khi mà các giá trị vật chất tầm thường đã làm lu mờ cả GS-TS của chúng ta, thì cái chất nhân văn trong họ cũng phai nhạt, một xã hội mà đề cao giá trị vật chất thì tất yếu các giá trị nhân văn không còn chỗ đứng, phải chăng xã hội chúng ta đang đề cao các ông chủ của các tập đoàn kinh tế hùng mạnh, mà quên đi tôn chỉ và mục đích của xã hội ta.
Ở ta là vậy nhìn sang các nước có trình độ sản xuất ở mức rất cao họ đang phải trả giá cho sự đề cao các giá trị vật chất mà bấy lâu họ tôn thờ và sùng bái, Nhật bản là một tiêu mẫu, chính vì nước nhật phát triển quá nóng trong một thời gian dài, vì vậy dân số của họ đang già đi một cách nhanh  chóng, sự tăng trưởng của họ về kinh tế khôn cân xứng với sự phát triển của con người, vì vậy đã xuất hiện những lớp thanh niên không hiểu truyền thống họ thông thạo các kĩ thuật cao, hơn các nghành nghề truyền thống, và xuất hiện xu hướng ko có lý tưởng, chỉ thích hưởng thụ các thành tựu của khoa học kĩ thuật, vì vậy các nhà đầu tư của nhật bản mới ồ ạt chuyển các dự án đầu tư của mình sang các nước phát triển.
Trở lại thói háo danh của người Việt gần đây không chỉ dừng lại ở các nhà trí thức, doanh nhân, mà có cơ hồ thâm sâu vào mọi ngóc nghách của cuộc sống, chỉ vì các cô cậu bé muốn nổi danh hơn người trong đám bạn để chứng tỏ một điều gì đó? thế là tung ngày một clip có tính chất phòng the lên mạng, lập tức được sự cổ súy của truyền thông bằng cách này hay cách khác, và họ đã nổi danh thực sự để cả cộng đồng và xã hội biết đến, hệ lụy cho sự nổi tiếng này đó chính là dự phiền phức mà gia đình phải gánh chịu dưới con mắt của cộng đồng nơi họ sinh sống, thói háo danh không dừng lại ở đây còn lấn sân sang lĩnh vực sân khấu hài, Gần đây nghệ sĩ Vượng Râu hùng hồn tuyên bố tôi là số 2 một con số nếu quả thực tài năng và đức đọ đến tầm đó của nghệ sĩ này đến tầm đó thì không bàn làm gì? nhưng liệu nghệ sĩ này dã là số 2? môt câu hỏi để có một câu trả lời tường minh thật khó, cá nhân tôi thì thấy bác này cũng thường thường bậc trung và cũng chưa có gì đặc sắc so với các bạn bè cũng trang lứa..
Vậy là đã rõ thói háo danh của người Việt đương đại chúng ta đang có nguy cơ biến xã hội  chúng ta đi tìm kiếm thói phù phiếm xa hoa danh và lợi.Nó đang ngày đêm ăn sâu vào máu của một số người đang đi tìm danh và lợi, họ không biết rằng họ đang tạo ra những tiền lệ nguy hiểm cho các thế hệ sau, tìm kiếm danh và lợi không bằng chính sức lực của mình, với một xã hội như vậy tất yếu chúng ta có ngày phải trả giá cho danh và lợi của những người hám danh và lợi.
Hóa ra làm trí  thức thời nay cũng thật khó để có cái danh và lợi họ phải liên kết với tầng lớp doanh nhân giàu có để kiếm tim  những bả vinh hoa trong xã hội, bất chấp cả thủ đoạn và cương vị để đạt được cái danh và lợi phải chăng đây là sự điển hình của thói háo danh, nếu vậy thật quả là đáng tiếc.

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

Bạo động của người H'mongở Mường Nhé???

Theo các nguồn tin chính thống và không chính thống. rõ ràng là có cuộc tụ tập đông ngươi ở Huyện Mường Nhé tỉnh Điện Biên, tôi không đi phân tích khía cạnh chính trị, cái này dành cho cơ quan an ninh, nhưng ở đây có sự thay đổi về văn hóa. Người Hmong xưa đến nay luôn là những tộc người có thể nói là chưa thuần phục chế độ ta, họ có văn hóa ngôn ngữ riêng, và cũng riêng luôn về bản sắc, trong sâu thẳm họ mơ về một nhà nước tự trị, như kiểu mô hình khu tự trị tây bắc cách đây không lâu với một ông vua mèo Đèo Văn Long, vì sao vậy chúng ta đang sống một mô hình XHCN, luôn lấy dân làm gốc dân chủ và công bằng, thì sao lại có chuyện tụ tập đông người để đến lỗi các lực lượng an ninh phải vào cuộc với các công cụ vũ khí được tranng bị tận  răng, thậm chí an ninh còn huy động cả máy bay trực thăng để áp đảo một nhúm dân Hmong, tôi cũng không đi sâu vào việc đúng sai, về có một lực lượng siêu nhiên xuất hiện làm đồng bào lay động, để tập trung đông người  vậy họ muốn gì đây, đây chính là câu hỏi không dễ tường minh, với một tin đồn chưa được kiểm chứng mà đồng bào đã như vậy ? Điều này cho thấy sự lỏng lẻo của hệ thống chính trị nơi đây, tôi không có con số chính xác số cán bộ ở nơi đây nhưng cũng phải đến ngàn người của chính quyền cấp Huyện, nhưng họ đã làm gì ở đâu khi đồng bào với một tin đồn tụ tập đông như vậy, phải chăng ở đây đã mọc ra một tầng lớp người mang danh cán bộ mà không biết dân nghĩ gì làm gì, khi họ làm công bộc của đồng bào hay cũng là  một dạng thống lý mà trong tác phẩm viết về vùng cao của nhà văn Tô Hoài đã đặc tả qua tác phẩm "Chuyện Tây Bắc". Có một thống kê thú vị là các vị cán bộ ở đây cho dù cấp xã có chức quyền một chút là đời sống khác hẳn với phần con lại của người dân còn lại, thật sự nếu cán bộ giàu thì người dân được hưởng lợi vì nếu họ giàu một cách chân chính, nhưng ở đây có độ vênh về mức sống giữa dân nghèo và cán bộ.
Nhà Dân tộc học Từ Chi khi còn sống đã tâm sự với các môn đệ rằng khi tây nguyên không còn rừng thì thần, giàng và không còn nữa, theo một lẽ tự nhiên người dân nơi đây đã theo thiên chúa giáo làm cứu cánh cho tinh thần của mình, Mường nhé cũng vậy rừng đầu nguồn bị tàn phá không thương tiếc, con người nơi đây thiếu sự quan tâm thỏa đáng của chính quyền các cấp, vì vậy họ dễ bị lôi kéo để chở lại những gì mà cha ông họ đã tin và thờ phụng, vì vậy đạo Vàng chứ có cơ hồ tung hoành nơi đây , mặc dù bị cấm, nhưng họ vẫn theo, Theo một số nghiên cứu thì người Hmong có tính cộng đồng rất cao  vi vậy khi mà nơi đây còn đói còn nghèo thì việc xảy ra bạo động  và người dân "tin theo thuyết về một Miền Đất Hứa", và hẹn để "được đón về Trời".là điều hiện hữu. Đây là một tiếng chuông cảnh tỉnh nữa sau cuộc bạo động  Bắc giang , Cồn Dầu về sự xuống cấp của hệ thống chính trị nơi đây và không còn thuyết phục được những người  mà họ đang cai quản.
Thách thức của thời đại mới đang được đặt ra, cơ hồ không giải quyết rốt ráo những bài học đối với người dân bị tước đi những quyền cơ bản và lợi ích  chính đáng thì đó chính là một thách thức đối với các cấp chính quyền hiện nay, việc chậm đổi mới tư duy của một bộ phận không nhỏ quan các cấp sẽ đưa những đốm lửa nhỏ hình thành lên những ngọn núi lửa trong lòng chỉ trực có cơ hội là bùng lên, lúc đó thì không biết được điều gì sẽ xảy ra.


Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

ĐÓI????

241.558 nhân khẩu bị đói
NNVN số ra hôm qua (26/4) có bài "Đa Lộc đói". Tuy nhiên, cái đói không chỉ diễn ra chỉ ở Đa Lộc (Hậu Lộc- Thanh Hóa) mà đang lan rộng ở  tỉnh Thanh.
Ngày 9/4/2011, GĐ Sở LĐ- TBXH tỉnh Thanh Hóa đã có công văn khẩn gửi đến Chủ tịch UBND tỉnh đề nghị lãnh đạo tỉnh có biện pháp cấp bách ứng cứu đói cho hàng chục ngàn hộ dân trong thời điểm đói giáp hạt. Tuy nhiên, đến thời điểm này văn bản đó vẫn chưa nhận được chỉ đạo của UBND tỉnh. Chính vì thế tình trạng người dân đói, đứt bữa đang diễn ra trên diện rộng của tỉnh một cách đáng báo động. Con số mà ngành LĐ- TBXH nắm được cho đến thời điểm này, toàn tỉnh hiện có 241.558 nhân khẩu của 93.283 hộ dân đang rơi vào diện đói gay gắt.
Trước Tết Nguyên đán, Thanh Hóa được TW hỗ trợ gạo cứu đói với tổng số 4.300 tấn. Toàn bộ số gạo này đã được cấp phát đến cho các đối tượng để có gạo ăn Tết. Tuy nhiên, sau Tết tình hình giá cả các mặt hàng, nhất là lương thực, thực phẩm đều đồng loạt tăng giá khiến đời sống người dân, đặc biệt là dân cư vùng nông thôn càng khó khăn hơn. Sở LĐ-TB-XH tỉnh này đã thành lập 6 đoàn đi kiểm tra tình hình đời sống của người dân và nhận thấy trong số 27 huyện, thị, TP của tỉnh thì có 6 huyện cam kết tự cân đối được nguồn lương thực để cứu đói cho nhân dân. Số còn lại đang rất cần sự hỗ trợ từ phía các ngành, các cấp. Theo tính toán, với 241.558 nhân khẩu đang bị đói cần khoảng 3.759 tấn gạo tiếp tế để giải quyết tạm thời giai đoạn đói giáp hạt này.
Bà Nguyễn Thị Lý- PGĐ Sở LĐ-TB-XH tỉnh Thanh Hóa cho biết: “Qua kiểm tra, đối tượng đói giáp hạt phần lớn tập trung vào các huyện miền núi và vùng ven biển. Trong đó, 7 huyện nghèo thuộc vùng 30a được coi là trọng điểm của kỳ đói giáp hạt này”. Bà Lý liệt kê số nhân khẩu bị đói ở các huyện cụ thể như sau: Quảng Xương 21.940 người, Thạch Thành 19.906 người, Ngọc Lặc 16.667 người, Nga Sơn 16.284 người, Tĩnh Gia 15.915 người, Bá Thước 14.072 người, Cẩm Thủy 12.671 người, Mường Lát 9.042 người, Quan Sơn 8.200 người…
Ngày hôm qua (26/4), ông Mai Văn Ninh- Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa đã đi thị sát tại xã Đa Lộc của huyện Hậu Lộc. Ông Mai Văn Ninh chia sẻ những thiệt hại mùa màng của nhân dân và động viên mọi người cùng đoàn kết, tương thân, tương ái giúp đỡ nhau để vượt qua khó khăn.
Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa yêu cầu các Sở: KH-ĐT, Tài chính, NN- PTNT căn cứ vào nguồn kinh phí chống hạn của TƯ để ưu tiên bố trí kinh phí chống hạn cho huyện Hậu Lộc và hỗ trợ nhân dân bơm nước chống hạn. Yêu cầu huyện Hậu Lộc và các xã rà soát lại các hộ thiếu đói, đề xuất với các ngành chức năng của tỉnh kịp thời hỗ trợ gạo cho nhân dân một cách sớm nhất.
Các huyện Hậu Lộc, Triệu Sơn, Hoằng Hóa, Đông Sơn, TP Thanh Hóa, TX Bỉm Sơn thì cam kết sẽ tự cân đối được nguồn lương thực để ứng cứu cho đồng bào. Song như NNVN hôm qua có bài: “Đa Lộc đói” thì thấy công tác cứu trợ cho số đồng bào bị đói ở các xã vùng ven biển của huyện Hậu Lộc hiện vẫn chưa thực làm được như cam kết.
Qua kiểm tra tình hình lúa chiêm xuân trên địa bàn của tỉnh, từ miền núi đến đồng bằng, ven biển, chúng tôi thấy thời vụ đã bị đẩy lên so với dự kiến ban đầu của ngành nông nghiệp. Ông Nguyễn Xuân Sang- PGĐ Sở NN - PTNT tỉnh Thanh Hóa cho hay: “Diện tích lúa chiêm xuân trà sớm sẽ trổ chậm hơn 17- 20 ngày so với khung thời vụ. Chính vì thế phải cuối tháng 5 lúa mới có thể cho thu hoạch”. Điều này cho thấy công tác cứu đói cho đồng bào thời kỳ này cần phải được tính đến một cách kỹ lưỡng.
Nguồn : báo nông nghiệp Việt Nam

P/s: Không thể chấp nhận được cả một bộ máy cồng kềnh, của tỉnh mà lại để dân đói trên diện rộng, vậy các cán bộ làm gì , khi dân đói nhỉ? toàn lới hứa ngọt ngào, rốt cuộc dân vẫn đói thật thảm thương cho người Thanh Hóa, câu chuyện này giống như chuyện cổ tích thời bao cấp, giờ chúng ta vẫn hô hào tiến lên công nghiệp hóa, nhưng rốt cuộc dân vẫn đói ở Thanh hóa? phải chăng đó là sự bất lực của bộ máy chính quyền nơi đây????