Danh và lợi luôn tồn tại song hành, Các cụ ta nói Mua danh ba vạn bán danh ba đồng, có những người cả đời dành trọn cho sự nghiệp, nhưng trong một lúc cao hứng nào đó nổi lên thói háo danh thích những sự phù phiếm mà bản thân chưa có được ở tầm đó, vậy là họ làm mọi cách để có được cái danh hão. Điển hình cho sự háo danh này chính là doanh nhân của ông chủ CaFe Trung nguyên, xét về mặt thương hiệu đúng là Trung Nguyên là thương hiệu hàng đầu của cà phê Việt Nam, nhưng việc bác này cấu kết với một số người trong giới trí thức tạm gọi như vậy vì họ đều có học hàm học vị GS-TS để tạo lên cái gọi là sách núp dưới bóng một đề tài cấp nhà nước nào đó để được nổi danh. Đây đúng là một kiểu điển hình của sự tha hóa của Trí thức và doanh nhân trong thời đại mà chúng ta đang sống? Nó cũng là một ví dụ điển hình cho thấy giới trí thức bác học uyên thâm của Việt nam đang có những ngã rẽ thị trường, vậy là đã rõ khi mà các giá trị vật chất tầm thường đã làm lu mờ cả GS-TS của chúng ta, thì cái chất nhân văn trong họ cũng phai nhạt, một xã hội mà đề cao giá trị vật chất thì tất yếu các giá trị nhân văn không còn chỗ đứng, phải chăng xã hội chúng ta đang đề cao các ông chủ của các tập đoàn kinh tế hùng mạnh, mà quên đi tôn chỉ và mục đích của xã hội ta.
Ở ta là vậy nhìn sang các nước có trình độ sản xuất ở mức rất cao họ đang phải trả giá cho sự đề cao các giá trị vật chất mà bấy lâu họ tôn thờ và sùng bái, Nhật bản là một tiêu mẫu, chính vì nước nhật phát triển quá nóng trong một thời gian dài, vì vậy dân số của họ đang già đi một cách nhanh chóng, sự tăng trưởng của họ về kinh tế khôn cân xứng với sự phát triển của con người, vì vậy đã xuất hiện những lớp thanh niên không hiểu truyền thống họ thông thạo các kĩ thuật cao, hơn các nghành nghề truyền thống, và xuất hiện xu hướng ko có lý tưởng, chỉ thích hưởng thụ các thành tựu của khoa học kĩ thuật, vì vậy các nhà đầu tư của nhật bản mới ồ ạt chuyển các dự án đầu tư của mình sang các nước phát triển.
Trở lại thói háo danh của người Việt gần đây không chỉ dừng lại ở các nhà trí thức, doanh nhân, mà có cơ hồ thâm sâu vào mọi ngóc nghách của cuộc sống, chỉ vì các cô cậu bé muốn nổi danh hơn người trong đám bạn để chứng tỏ một điều gì đó? thế là tung ngày một clip có tính chất phòng the lên mạng, lập tức được sự cổ súy của truyền thông bằng cách này hay cách khác, và họ đã nổi danh thực sự để cả cộng đồng và xã hội biết đến, hệ lụy cho sự nổi tiếng này đó chính là dự phiền phức mà gia đình phải gánh chịu dưới con mắt của cộng đồng nơi họ sinh sống, thói háo danh không dừng lại ở đây còn lấn sân sang lĩnh vực sân khấu hài, Gần đây nghệ sĩ Vượng Râu hùng hồn tuyên bố tôi là số 2 một con số nếu quả thực tài năng và đức đọ đến tầm đó của nghệ sĩ này đến tầm đó thì không bàn làm gì? nhưng liệu nghệ sĩ này dã là số 2? môt câu hỏi để có một câu trả lời tường minh thật khó, cá nhân tôi thì thấy bác này cũng thường thường bậc trung và cũng chưa có gì đặc sắc so với các bạn bè cũng trang lứa..
Vậy là đã rõ thói háo danh của người Việt đương đại chúng ta đang có nguy cơ biến xã hội chúng ta đi tìm kiếm thói phù phiếm xa hoa danh và lợi.Nó đang ngày đêm ăn sâu vào máu của một số người đang đi tìm danh và lợi, họ không biết rằng họ đang tạo ra những tiền lệ nguy hiểm cho các thế hệ sau, tìm kiếm danh và lợi không bằng chính sức lực của mình, với một xã hội như vậy tất yếu chúng ta có ngày phải trả giá cho danh và lợi của những người hám danh và lợi.
Hóa ra làm trí thức thời nay cũng thật khó để có cái danh và lợi họ phải liên kết với tầng lớp doanh nhân giàu có để kiếm tim những bả vinh hoa trong xã hội, bất chấp cả thủ đoạn và cương vị để đạt được cái danh và lợi phải chăng đây là sự điển hình của thói háo danh, nếu vậy thật quả là đáng tiếc.
Chẳng có cuộc cách mạng nào mà không phải trả giá. Cảm ơn đã ghé thăm và lưu lại bút tích.
Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011
Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011
Bạo động của người H'mongở Mường Nhé???
Theo các nguồn tin chính thống và không chính thống. rõ ràng là có cuộc tụ tập đông ngươi ở Huyện Mường Nhé tỉnh Điện Biên, tôi không đi phân tích khía cạnh chính trị, cái này dành cho cơ quan an ninh, nhưng ở đây có sự thay đổi về văn hóa. Người Hmong xưa đến nay luôn là những tộc người có thể nói là chưa thuần phục chế độ ta, họ có văn hóa ngôn ngữ riêng, và cũng riêng luôn về bản sắc, trong sâu thẳm họ mơ về một nhà nước tự trị, như kiểu mô hình khu tự trị tây bắc cách đây không lâu với một ông vua mèo Đèo Văn Long, vì sao vậy chúng ta đang sống một mô hình XHCN, luôn lấy dân làm gốc dân chủ và công bằng, thì sao lại có chuyện tụ tập đông người để đến lỗi các lực lượng an ninh phải vào cuộc với các công cụ vũ khí được tranng bị tận răng, thậm chí an ninh còn huy động cả máy bay trực thăng để áp đảo một nhúm dân Hmong, tôi cũng không đi sâu vào việc đúng sai, về có một lực lượng siêu nhiên xuất hiện làm đồng bào lay động, để tập trung đông người vậy họ muốn gì đây, đây chính là câu hỏi không dễ tường minh, với một tin đồn chưa được kiểm chứng mà đồng bào đã như vậy ? Điều này cho thấy sự lỏng lẻo của hệ thống chính trị nơi đây, tôi không có con số chính xác số cán bộ ở nơi đây nhưng cũng phải đến ngàn người của chính quyền cấp Huyện, nhưng họ đã làm gì ở đâu khi đồng bào với một tin đồn tụ tập đông như vậy, phải chăng ở đây đã mọc ra một tầng lớp người mang danh cán bộ mà không biết dân nghĩ gì làm gì, khi họ làm công bộc của đồng bào hay cũng là một dạng thống lý mà trong tác phẩm viết về vùng cao của nhà văn Tô Hoài đã đặc tả qua tác phẩm "Chuyện Tây Bắc". Có một thống kê thú vị là các vị cán bộ ở đây cho dù cấp xã có chức quyền một chút là đời sống khác hẳn với phần con lại của người dân còn lại, thật sự nếu cán bộ giàu thì người dân được hưởng lợi vì nếu họ giàu một cách chân chính, nhưng ở đây có độ vênh về mức sống giữa dân nghèo và cán bộ.
Nhà Dân tộc học Từ Chi khi còn sống đã tâm sự với các môn đệ rằng khi tây nguyên không còn rừng thì thần, giàng và không còn nữa, theo một lẽ tự nhiên người dân nơi đây đã theo thiên chúa giáo làm cứu cánh cho tinh thần của mình, Mường nhé cũng vậy rừng đầu nguồn bị tàn phá không thương tiếc, con người nơi đây thiếu sự quan tâm thỏa đáng của chính quyền các cấp, vì vậy họ dễ bị lôi kéo để chở lại những gì mà cha ông họ đã tin và thờ phụng, vì vậy đạo Vàng chứ có cơ hồ tung hoành nơi đây , mặc dù bị cấm, nhưng họ vẫn theo, Theo một số nghiên cứu thì người Hmong có tính cộng đồng rất cao vi vậy khi mà nơi đây còn đói còn nghèo thì việc xảy ra bạo động và người dân "tin theo thuyết về một Miền Đất Hứa", và hẹn để "được đón về Trời".là điều hiện hữu. Đây là một tiếng chuông cảnh tỉnh nữa sau cuộc bạo động Bắc giang , Cồn Dầu về sự xuống cấp của hệ thống chính trị nơi đây và không còn thuyết phục được những người mà họ đang cai quản.
Thách thức của thời đại mới đang được đặt ra, cơ hồ không giải quyết rốt ráo những bài học đối với người dân bị tước đi những quyền cơ bản và lợi ích chính đáng thì đó chính là một thách thức đối với các cấp chính quyền hiện nay, việc chậm đổi mới tư duy của một bộ phận không nhỏ quan các cấp sẽ đưa những đốm lửa nhỏ hình thành lên những ngọn núi lửa trong lòng chỉ trực có cơ hội là bùng lên, lúc đó thì không biết được điều gì sẽ xảy ra.
Nhà Dân tộc học Từ Chi khi còn sống đã tâm sự với các môn đệ rằng khi tây nguyên không còn rừng thì thần, giàng và không còn nữa, theo một lẽ tự nhiên người dân nơi đây đã theo thiên chúa giáo làm cứu cánh cho tinh thần của mình, Mường nhé cũng vậy rừng đầu nguồn bị tàn phá không thương tiếc, con người nơi đây thiếu sự quan tâm thỏa đáng của chính quyền các cấp, vì vậy họ dễ bị lôi kéo để chở lại những gì mà cha ông họ đã tin và thờ phụng, vì vậy đạo Vàng chứ có cơ hồ tung hoành nơi đây , mặc dù bị cấm, nhưng họ vẫn theo, Theo một số nghiên cứu thì người Hmong có tính cộng đồng rất cao vi vậy khi mà nơi đây còn đói còn nghèo thì việc xảy ra bạo động và người dân "tin theo thuyết về một Miền Đất Hứa", và hẹn để "được đón về Trời".là điều hiện hữu. Đây là một tiếng chuông cảnh tỉnh nữa sau cuộc bạo động Bắc giang , Cồn Dầu về sự xuống cấp của hệ thống chính trị nơi đây và không còn thuyết phục được những người mà họ đang cai quản.
Thách thức của thời đại mới đang được đặt ra, cơ hồ không giải quyết rốt ráo những bài học đối với người dân bị tước đi những quyền cơ bản và lợi ích chính đáng thì đó chính là một thách thức đối với các cấp chính quyền hiện nay, việc chậm đổi mới tư duy của một bộ phận không nhỏ quan các cấp sẽ đưa những đốm lửa nhỏ hình thành lên những ngọn núi lửa trong lòng chỉ trực có cơ hội là bùng lên, lúc đó thì không biết được điều gì sẽ xảy ra.
Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011
ĐÓI????
241.558 nhân khẩu bị đói
NNVN số ra hôm qua (26/4) có bài "Đa Lộc đói". Tuy nhiên, cái đói không chỉ diễn ra chỉ ở Đa Lộc (Hậu Lộc- Thanh Hóa) mà đang lan rộng ở tỉnh Thanh.
Ngày 9/4/2011, GĐ Sở LĐ- TBXH tỉnh
Thanh Hóa đã có công văn khẩn gửi đến Chủ tịch UBND tỉnh đề nghị lãnh
đạo tỉnh có biện pháp cấp bách ứng cứu đói cho hàng chục ngàn hộ dân
trong thời điểm đói giáp hạt. Tuy nhiên, đến thời điểm này văn bản đó
vẫn chưa nhận được chỉ đạo của UBND tỉnh. Chính vì thế tình trạng người
dân đói, đứt bữa đang diễn ra trên diện rộng của tỉnh một cách đáng báo
động. Con số mà ngành LĐ- TBXH nắm được cho đến thời điểm này, toàn tỉnh
hiện có 241.558 nhân khẩu của 93.283 hộ dân đang rơi vào diện đói gay
gắt.
Trước Tết Nguyên đán, Thanh Hóa được
TW hỗ trợ gạo cứu đói với tổng số 4.300 tấn. Toàn bộ số gạo này đã được
cấp phát đến cho các đối tượng để có gạo ăn Tết. Tuy nhiên, sau Tết tình
hình giá cả các mặt hàng, nhất là lương thực, thực phẩm đều đồng loạt
tăng giá khiến đời sống người dân, đặc biệt là dân cư vùng nông thôn
càng khó khăn hơn. Sở LĐ-TB-XH tỉnh này đã thành lập 6 đoàn đi kiểm tra
tình hình đời sống của người dân và nhận thấy trong số 27 huyện, thị, TP
của tỉnh thì có 6 huyện cam kết tự cân đối được nguồn lương thực để cứu
đói cho nhân dân. Số còn lại đang rất cần sự hỗ trợ từ phía các ngành,
các cấp. Theo tính toán, với 241.558 nhân khẩu đang bị đói cần khoảng
3.759 tấn gạo tiếp tế để giải quyết tạm thời giai đoạn đói giáp hạt này.
Bà Nguyễn Thị Lý- PGĐ Sở LĐ-TB-XH tỉnh
Thanh Hóa cho biết: “Qua kiểm tra, đối tượng đói giáp hạt phần lớn tập
trung vào các huyện miền núi và vùng ven biển. Trong đó, 7 huyện nghèo
thuộc vùng 30a được coi là trọng điểm của kỳ đói giáp hạt này”. Bà Lý
liệt kê số nhân khẩu bị đói ở các huyện cụ thể như sau: Quảng Xương
21.940 người, Thạch Thành 19.906 người, Ngọc Lặc 16.667 người, Nga Sơn
16.284 người, Tĩnh Gia 15.915 người, Bá Thước 14.072 người, Cẩm Thủy
12.671 người, Mường Lát 9.042 người, Quan Sơn 8.200 người…
Qua kiểm tra tình hình lúa chiêm xuân
trên địa bàn của tỉnh, từ miền núi đến đồng bằng, ven biển, chúng tôi
thấy thời vụ đã bị đẩy lên so với dự kiến ban đầu của ngành nông nghiệp.
Ông Nguyễn Xuân Sang- PGĐ Sở NN - PTNT tỉnh Thanh Hóa cho hay: “Diện
tích lúa chiêm xuân trà sớm sẽ trổ chậm hơn 17- 20 ngày so với khung
thời vụ. Chính vì thế phải cuối tháng 5 lúa mới có thể cho thu hoạch”.
Điều này cho thấy công tác cứu đói cho đồng bào thời kỳ này cần phải
được tính đến một cách kỹ lưỡng.
Nguồn : báo nông nghiệp Việt Nam
P/s: Không thể chấp nhận được cả một bộ máy cồng kềnh, của tỉnh mà lại để dân đói trên diện rộng, vậy các cán bộ làm gì , khi dân đói nhỉ? toàn lới hứa ngọt ngào, rốt cuộc dân vẫn đói thật thảm thương cho người Thanh Hóa, câu chuyện này giống như chuyện cổ tích thời bao cấp, giờ chúng ta vẫn hô hào tiến lên công nghiệp hóa, nhưng rốt cuộc dân vẫn đói ở Thanh hóa? phải chăng đó là sự bất lực của bộ máy chính quyền nơi đây????
|
|
Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011
hương trà !!!
![]() |
| Nguồn Internet |
Với nhiều người thưởng thức trà là một nghệ thuật nó đã được xứ xở của hao anh đào nâng tầm lên thành Trà đạo, tôi không hy vọng trong tương lai gần trà Thái nguyên trở thành trà đạo của chúng ta, nhưng trí ít để tri ân với người dân nơi đây, thiên nhiên nơi đây, quanh năm mù sương với cây chè cũng sẽ có một thương hiệu quốc tế.
![]() |
| Sao chè- Nguồn Internet |
Cảm giác thưởng thức trà xanh vào buổi sớm thật tuyệt nếu ai đã từng tự tay ra vườn nhà hái những lá chè xanh muốt vào buổi sớm mai, tích tụ hương hoa của đất trời ở rặng chè trước nhà, hãm trong ấm bằng nước sôi tinh khiết nó cho con người cảm giác thưởng thức đích thực của hương trà Thái Nguyên. và nó sẽ mãi là những cảm giác theo ta suốt cuộc đời, bởi vì vị ngon và mát của hương trà.
Con người nơi đây giống như cây chè ngọt ngào và hạnh phúc khi bạn đến với vùng đất tuyệt vời này, vị chát mặn của sương vị ngọt tinh túy của đất cảm giác hương thơm của đất trời đã làm lên hương vị ngọt ngào của trà Thái Nguyên. cầu mong cho yên bình về với mảnh đất này để con người nơi đây dung dưỡng được những hương vị ngọt ngào của trà Thái nguyên.
Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011
Trung Quốc đang sợ hãi
Guy Sorman
Ngày 10 tháng 4 năm 2011
Người Trung Quốc không dễ phát âm cái tên “Mohamed Bouazizi”. Nhưng Ding Yfan, một học giả nổi tiếng và là đầu mối liên lạc chính thức của tôi với Đảng Cộng sản tại Bắc Kinh, vẫn cứ cố học phát âm cho thật chính xác. Công việc của ông Dinh là giải đáp “trung thực” những câu hỏi của các nhà trí thức Phương Tây tới thăm Trung Quốc. Trước khi tôi kịp nêu chủ đề về cuộc nổi dậy của thế giới Ả Rập – được khơi nào từ vụ tự thiêu của Bouazizi tại Tunisia hồi tháng 12 năm ngoái – ông Ding đã tìm cách thuyết phục tôi rằng những cuộc nổi loạn kiểu ấy không thể xảy ra ở Trung Quốc. Ông khẳng định rằng người Trung Quốc không phải như người dân ở các nước thuộc khối Ả Rập, hiện nay họ đang có cuộc sống sung túc hơn và vì thế họ không có tình cảm bất mãn. Cách suy luận của ông ta đúng là theo kiểu Mác-xít nguyên bản: kinh tế, chứ không phải tư tưởng và chắc chắn không phải sự đói tự do, mới là động lực của một cuộc cách mạng.
Người Trung Quốc quả thực giờ đây đang ngày càng giàu có hơn trước. Điều này có thể thấy rất rõ ở Bắc Kinh nơi tràn ngập những cửa hàng và nhà hàng sang trọng, nơi quý tử của những triệu phú đang khoe của. Sự phát triển kinh tế của đất nước này – được thúc đẩy bởi tốc độ tăng trưởng hàng năm là 10 phần trăm trong 30 năm qua – đã cho ra đời một tầng lớp cực kỳ giàu, số lượng người giàu hiện nay có khuynh hướng ngày càng tăng và họ nắm giữ cả quyền lực chính trị lẫn ảnh hưởng kinh tế. Nhưng trong khi Đảng Cộng sản Trung Quốc đang trở thành một thứ tập đoàn đầu sỏ giàu có thì người nông dân ở các tỉnh miền đông và miền trung của nước này có thể nói là vẫn đang sống như ở vào thời Trung Cổ. Hiện nay nhờ những cuộc di dân từ nông thôn ra những công trường và nhà máy lớn mà người nông dân Trung Quốc (hoặc con cái của họ) đang dần dần được hưởng một chút nền kinh tế hiện đại, cho dù họ vẫn đang nhận đồng lương thấp.
Cho dù không thể xảy ra phiên bản Trung Quốc của Mohamed Bouazizi thì các cuộc nổi dậy ở Trung Đông vừa qua đã cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc thấy rằng Internet nguy hiểm thế nào. Ông Ding trích dẫn lời Mao Trạch Đông Mao: “Một tia lửa có thể làm bùng cháy cả một đồng cỏ.” Bouazizi chính là tia lửa như vậy và Internet là nơi lan truyền ngọn lửa, từ Tunisia tới tất cả vùng thuộc thế giới Ả Rập, kể cả những nơi có nền kinh tế đang tăng trưởng. Tăng trưởng kinh tế tạo ra niềm hi vọng, song hi vọng đôi khi lại làm cho một xã hội trở nên bất ổn và đòi hỏi nhiều thứ khác nữa chính là do chỗ hoàn cảnh sống đang được cải thiện – người dân mong muốn có tất cả mọi thứ thật nhanh. Alexis de Tocqueville khi nhìn lại cuộc Cách mạng Pháp đã nhận ra cái động lực sau đây: bởi vì tự do và phồn vinh đã mở rộng tới khắp nước Pháp cho nên, ông lý luận, rằng người Pháp muốn có mọi thứ ngay ở đây, ngay lúc này.
Khổng tử theo cách riêng của mình cách đây 25 thế kỷ cũng nói ra ý kiến tương tự: “Chỉ có những xã hội có mức sống vừa đủ để tồn tại thì mới ổn định,” ông viết, “bởi vì điều kiện sống của tất cả mọi người đều như nhau.” Sự đàn áp giờ đây đang diễn ra dữ dội hơn bao giờ hết ở Trung Quốc: Internet bị kiểm duyệt, tốc độ kết nối bị làm cho chậm đi. Trí thức bất đồng chính kiến phải đối mặt với án tù trung bình là 11 năm; luật sư làm trái ý chính phủ trong các vụ kiện dân sự bị biến mất mà không cần cảnh cáo. Chỉ cần vừa có dấu hiệu tụ tập hoặc đình công là cảnh sát đã đưa những nông dân hoặc công nhân cầm đầu tới các trại cải tạo với án ba năm. Lưu Hà (Liu Xia), vợ của Lưu Hiểu Ba người được giải Nobel hiện đang bị ngồi tù, đã bị mất tích từ tháng 1; vợ của nhà tranh đấu dân chủ Hu Jia, hiện cũng đang bị ngồi tù, bị cấm rời khỏi nhà. Và hôm mồng 3 tháng 4 vừa qua nghệ sĩ và nhà bất đồng chính kiến Ngải Vị Vị đã bị bắt giữ và bỏ tù tại Bắc Kinh.
Bằng con mắt thông thường thì dễ không nhận ra sự đàn áp đang gia tăng hiện nay. Khách du lịch, doanh nhân và những nhà kinh doanh (và gần đây nhất có cả ca sĩ nhạc rock đã tới Trung Quốc như Bob Dylan) đều chọn cách là thôi thì phớt lờ những đợt rung chuyển kia đi cốt đừng để ảnh hưởng tới công việc của họ – miễn là những đợt rung chuyển đó đừng gây ra một trận động đất. Liu Jiming, một nhà nghiên cứu khoa học chính trị và một nhà lý luận về thị trường tự do đã can đảm làm tiếp công việc của bạn ông là Lưu Hiểu Ba, đã có suy nghĩ ngược lại hẳn với Ding Yfan, rằng Trung Quốc có hàng triệu Mohamed Bouazizis. Nông dân Trung Quốc ở khắp nơi, giống như Bouazizi, đang bươn chải để thoát khỏi nghèo và cũng giống như ở thế giới Ả Rập, họ cũng từng bị cảnh sát không để cho họ yên ổn với những phương tiện làm ăn nhỏ lẻ chỉ vì họ không có giấy phép (thông thường phải hối lộ một viên chức nào đó thì mới có được giấy phép). Theo ông Liu, sự khác nhau nằm ở chỗ đất nước Trung Quốc quá rộng cho nên khó nổ ra một phong trào đồng loạt. Ngay cả có thêm tiềm năng kích thích của Internet thì cũng không phải là dễ để biến những người nổi dậy đơn độc thành một cuộc tổng nổi dậy chống lại Đảng Cộng sản.
Trung Quốc và thế giới Ả Rập còn có một điểm khác biệt nữa, ấy là cảnh sát Trung Quốc hiệu quả và tàn nhẫn hơn. Không gì đàn áp một cuộc cách mạng hiệu quả hơn một lực lượng cảnh sát hùng mạnh. Mặc dù vậy ông Liu tin rằng một cuộc tổng nổi dậy sớm muộn sẽ xảy ra. Chỉ có sự giàu có mới cho phép Đảng Cộng sản duy trì quyền lực của nó. Khi tăng trưởng kinh tế chậm lại, Đảng sẽ mất quyền kiểm soát đối với cảnh sát, quân đội và những lãnh chúa phong kiến thời nay và những thành viên trong giới lãnh đạo của Đảng, bởi vì đó là những người trung thành với Đảng chỉ hoàn toàn là vì tiền. Khác với các nhà lãnh đạo ở thế giới Ả Rập, lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc hiểu rõ xã hội của họ. Họ biết nhân dân ghét họ – song nhân dân vẫn sợ họ.
Và trên thực tế thì tăng trưởng kinh tế đã chậm lại – năm tốc độ tăng trưởng đã giảm xuống còn 8% – và lạm phát thì nhảy lên khoảng 10% đối với các mặt hàng thực phẩm thiết yếu. Liệu Đảng có còn giữ được tính tồn tại hợp pháp của nó trước những sự siết chặt kinh tế này? Đảng sẽ không thể dựa vào lòng trung thành của nhân dân vào chủ nghĩa Mác mà giờ đây chẳng còn ai tin vào nó nữa. Chủ nghĩa Mác chỉ được dạy ở trường phổ thông và đại học như một thứ giáo lý lỗi thời ép buộc – giống như đạo Khổng vậy. Cộng sản đã đưa tư tưởng Khổng tử vào chương trình học của nhà trường với ý định tạo ra sự liên hệ giữa hiện tại với quá khứ, cứ như thể Đảng là hiện thân của một đất nước Trung Quốc vĩnh cửu vậy. Đối với người Trung Quốc thì Khổng tử vẫn là vị tổ sư của mọi luân lý, là người ủng hộ sự tôn trọng quyền uy và trật tự xã hội. Vì thế Đảng đã dựng một bức tượng Khổng tử trông rất “sến” ở Quảng trường Thiên An Môn, cách không xa lăng của Mao Trạch Đông và nằm gần Bảo tàng Lịch sử Quốc gia là nơi hiện đang trưng bày một hiện vật ca tụng thắng lợi liên tục của các lãnh đạo Đảng kể từ năm 1949 – một hoạt động thuần tuyên truyền. Các trung tâm văn hóa Trung Quốc ở nước ngoài đã được đổi tên thành Viện Khổng Tử. Thế là đạo Khổng – hay nói chính xác hơn là cái bức tượng tầm thường hời hợt kia được đem ra thay thế cho những trước tác khó hiểu của Khổng Tử – đã nhận được sự ủng hộ đồng lòng của người Trung Quốc. Nhưng bất chấp Đảng có nỗ lực hết sức đến mấy song rất nhiều người Trung Quốc bình thường đều không thể liên hệ nổi đạo đức Khổng Tử với những thái tử Đảng đang cai trị cuộc sống của họ. Vì lợi ích của Đảng, tốt hơn hết đừng để cho nhân dân đọc Khổng tử kỹ quá, Liu Jimming nói: việc ông ấy phê phán những kẻ làm quan tham nhũng và bất bình đẳng xã hội chỉ tổ có hại cho những đảng viên hiện nay.
Ông Liu chỉ ra rằng đạo Khổng không phải là toàn bộ tư tưởng Trung Quốc, dù là tư tưởng cổ điển hay đương thời. Lão Tử, thầy cũ của Khổng Tử, ở vào thời của ông đã là một người ủng hộ sự nổi loạn tuyệt đối; không có triết học chính trị Phương Tây nào có khả năng tạo ra sự hoài nghi như đạo Lão. Ông Liu kết luận rằng người Trung Quốc có thể tóm tắt nhanh 2.500 năm văn minh Trung Quốc bằng một cuộc đối thoại giữa Lão Tử và Khổng Tử – tự do cá nhân của đạo Lão và triết lý vua hiền của đạo Khổng.
Jiming và các người bạn trí thức đồng chí của ông (họ buộc phải giấu tên) không có ảo tưởng về ảnh hưởng của họ đối với đất nước Trung Quốc ngày nay. Họ thừa nhận rằng người sẽ lật đổ Đảng không phải là những nhà lý luận mà là một cuộc nổi dậy của những Bouazizis Trung Quốc. Giờ đây họ cho rằng đối đầu trực tiếp với Đảng sẽ chỉ dẫn đến nhà tù bởi vì Đảng quá mạnh về mặt vật chất. Những tuyên ngôn chính trị, chẳng hạn như một tuyên ngôn do Lưu Hiểu Ba phát đi từ trong nhà tù, giờ đây đang bắt đầu lỗi thời. Tuyên ngôn là cái thuộc về thế giới tranh đấu chính trị cũ trước đây. Giờ đây giới trí thức đã bắt đầu tin rằng ngày nay sự thay đổi thật sự sẽ bắt nguồn từ bất ổn xã hội chứ không phải từ những tuyên bố mang tính tư tưởng hệ. Điều này có nghĩa là nhiệm vụ chính của các nhà hoạt động Trung Quốc giờ đây là chuyển tải tin tức về những cuộc nổi dậy ở các địa phương – chúng xảy ra hầu như mỗi ngày ở bất cứ nơi đâu trên cái đất nước rộng lớn và không lúc nào yên ổn này – như thế thì mới có hi vọng rằng việc phổ biến những hình ảnh và thông tin thông qua Internet sẽ tạo ra những mối liên kết giữa các nhà bất đồng chính kiến ở các địa phương và cuối cùng họ hội tụ lại thành một phong trào toàn quốc.
Giờ đây giới trí thức tin rằng vai trò của họ chỉ bắt đầu sau khi phong trào nói trên nổ ra: vai trò của họ là chuẩn bị những thể chế của xã hội dân chủ sẽ thay thế, xây dựng công thức cho một liên minh của các tỉnh trong đất nước và xây dựng các thể chế dân chủ để điều hành các tỉnh, để cho dân chủ – chứ không phải sự hỗn loạn hoặc một kiểu chuyên chế khác – có thể thay thế chế độ độc tài. Các nhà dân chủ Trung Quốc hiểu rằng thế giới Ả Rập do chỗ nó không tự chuẩn bị cho một sự chuyển tiếp như vậy nên họ có thể chuyển từ một nền chuyên chế này sang một nền chuyên chế khác. Các nhà dân chủ Trung Quốc học phương pháp của các nhà lý luận Phương tây – của châu Âu và Mỹ: làm thế nào để xây dựng một nền dân chủ trong khi tránh được sự hỗn loạn mà cuộc cách mạng thường gây ra? Họ tin rằng nhân dân Trung Quốc hiểu rất rõ dân chủ là gì. Nhưng bởi vì các cuộc nổi dậy của thế giới Ả Rập đang chứng tỏ là mọi chuyện sao mà quá đơn giản, cho nên con đường từ cuộc cách mạng đến nền dân chủ hoàn toàn không phải là thênh thang.
Guy Sorman là cộng tác viên biên tập của City Journal. Ông còn viết sách và là tác giả của cuốn Đế chế của những dối trá: Sự thật về Trung Quốc trong thế kỷ 21 và nhiều quyển sách khác.
Người dịch: Phạm Anh Tuấn
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011
Nguồn: CITY JOURNAL
Ngày 10 tháng 4 năm 2011
Người Trung Quốc không dễ phát âm cái tên “Mohamed Bouazizi”. Nhưng Ding Yfan, một học giả nổi tiếng và là đầu mối liên lạc chính thức của tôi với Đảng Cộng sản tại Bắc Kinh, vẫn cứ cố học phát âm cho thật chính xác. Công việc của ông Dinh là giải đáp “trung thực” những câu hỏi của các nhà trí thức Phương Tây tới thăm Trung Quốc. Trước khi tôi kịp nêu chủ đề về cuộc nổi dậy của thế giới Ả Rập – được khơi nào từ vụ tự thiêu của Bouazizi tại Tunisia hồi tháng 12 năm ngoái – ông Ding đã tìm cách thuyết phục tôi rằng những cuộc nổi loạn kiểu ấy không thể xảy ra ở Trung Quốc. Ông khẳng định rằng người Trung Quốc không phải như người dân ở các nước thuộc khối Ả Rập, hiện nay họ đang có cuộc sống sung túc hơn và vì thế họ không có tình cảm bất mãn. Cách suy luận của ông ta đúng là theo kiểu Mác-xít nguyên bản: kinh tế, chứ không phải tư tưởng và chắc chắn không phải sự đói tự do, mới là động lực của một cuộc cách mạng.
Người Trung Quốc quả thực giờ đây đang ngày càng giàu có hơn trước. Điều này có thể thấy rất rõ ở Bắc Kinh nơi tràn ngập những cửa hàng và nhà hàng sang trọng, nơi quý tử của những triệu phú đang khoe của. Sự phát triển kinh tế của đất nước này – được thúc đẩy bởi tốc độ tăng trưởng hàng năm là 10 phần trăm trong 30 năm qua – đã cho ra đời một tầng lớp cực kỳ giàu, số lượng người giàu hiện nay có khuynh hướng ngày càng tăng và họ nắm giữ cả quyền lực chính trị lẫn ảnh hưởng kinh tế. Nhưng trong khi Đảng Cộng sản Trung Quốc đang trở thành một thứ tập đoàn đầu sỏ giàu có thì người nông dân ở các tỉnh miền đông và miền trung của nước này có thể nói là vẫn đang sống như ở vào thời Trung Cổ. Hiện nay nhờ những cuộc di dân từ nông thôn ra những công trường và nhà máy lớn mà người nông dân Trung Quốc (hoặc con cái của họ) đang dần dần được hưởng một chút nền kinh tế hiện đại, cho dù họ vẫn đang nhận đồng lương thấp.
Cho dù không thể xảy ra phiên bản Trung Quốc của Mohamed Bouazizi thì các cuộc nổi dậy ở Trung Đông vừa qua đã cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc thấy rằng Internet nguy hiểm thế nào. Ông Ding trích dẫn lời Mao Trạch Đông Mao: “Một tia lửa có thể làm bùng cháy cả một đồng cỏ.” Bouazizi chính là tia lửa như vậy và Internet là nơi lan truyền ngọn lửa, từ Tunisia tới tất cả vùng thuộc thế giới Ả Rập, kể cả những nơi có nền kinh tế đang tăng trưởng. Tăng trưởng kinh tế tạo ra niềm hi vọng, song hi vọng đôi khi lại làm cho một xã hội trở nên bất ổn và đòi hỏi nhiều thứ khác nữa chính là do chỗ hoàn cảnh sống đang được cải thiện – người dân mong muốn có tất cả mọi thứ thật nhanh. Alexis de Tocqueville khi nhìn lại cuộc Cách mạng Pháp đã nhận ra cái động lực sau đây: bởi vì tự do và phồn vinh đã mở rộng tới khắp nước Pháp cho nên, ông lý luận, rằng người Pháp muốn có mọi thứ ngay ở đây, ngay lúc này.
Khổng tử theo cách riêng của mình cách đây 25 thế kỷ cũng nói ra ý kiến tương tự: “Chỉ có những xã hội có mức sống vừa đủ để tồn tại thì mới ổn định,” ông viết, “bởi vì điều kiện sống của tất cả mọi người đều như nhau.” Sự đàn áp giờ đây đang diễn ra dữ dội hơn bao giờ hết ở Trung Quốc: Internet bị kiểm duyệt, tốc độ kết nối bị làm cho chậm đi. Trí thức bất đồng chính kiến phải đối mặt với án tù trung bình là 11 năm; luật sư làm trái ý chính phủ trong các vụ kiện dân sự bị biến mất mà không cần cảnh cáo. Chỉ cần vừa có dấu hiệu tụ tập hoặc đình công là cảnh sát đã đưa những nông dân hoặc công nhân cầm đầu tới các trại cải tạo với án ba năm. Lưu Hà (Liu Xia), vợ của Lưu Hiểu Ba người được giải Nobel hiện đang bị ngồi tù, đã bị mất tích từ tháng 1; vợ của nhà tranh đấu dân chủ Hu Jia, hiện cũng đang bị ngồi tù, bị cấm rời khỏi nhà. Và hôm mồng 3 tháng 4 vừa qua nghệ sĩ và nhà bất đồng chính kiến Ngải Vị Vị đã bị bắt giữ và bỏ tù tại Bắc Kinh.
Bằng con mắt thông thường thì dễ không nhận ra sự đàn áp đang gia tăng hiện nay. Khách du lịch, doanh nhân và những nhà kinh doanh (và gần đây nhất có cả ca sĩ nhạc rock đã tới Trung Quốc như Bob Dylan) đều chọn cách là thôi thì phớt lờ những đợt rung chuyển kia đi cốt đừng để ảnh hưởng tới công việc của họ – miễn là những đợt rung chuyển đó đừng gây ra một trận động đất. Liu Jiming, một nhà nghiên cứu khoa học chính trị và một nhà lý luận về thị trường tự do đã can đảm làm tiếp công việc của bạn ông là Lưu Hiểu Ba, đã có suy nghĩ ngược lại hẳn với Ding Yfan, rằng Trung Quốc có hàng triệu Mohamed Bouazizis. Nông dân Trung Quốc ở khắp nơi, giống như Bouazizi, đang bươn chải để thoát khỏi nghèo và cũng giống như ở thế giới Ả Rập, họ cũng từng bị cảnh sát không để cho họ yên ổn với những phương tiện làm ăn nhỏ lẻ chỉ vì họ không có giấy phép (thông thường phải hối lộ một viên chức nào đó thì mới có được giấy phép). Theo ông Liu, sự khác nhau nằm ở chỗ đất nước Trung Quốc quá rộng cho nên khó nổ ra một phong trào đồng loạt. Ngay cả có thêm tiềm năng kích thích của Internet thì cũng không phải là dễ để biến những người nổi dậy đơn độc thành một cuộc tổng nổi dậy chống lại Đảng Cộng sản.
Trung Quốc và thế giới Ả Rập còn có một điểm khác biệt nữa, ấy là cảnh sát Trung Quốc hiệu quả và tàn nhẫn hơn. Không gì đàn áp một cuộc cách mạng hiệu quả hơn một lực lượng cảnh sát hùng mạnh. Mặc dù vậy ông Liu tin rằng một cuộc tổng nổi dậy sớm muộn sẽ xảy ra. Chỉ có sự giàu có mới cho phép Đảng Cộng sản duy trì quyền lực của nó. Khi tăng trưởng kinh tế chậm lại, Đảng sẽ mất quyền kiểm soát đối với cảnh sát, quân đội và những lãnh chúa phong kiến thời nay và những thành viên trong giới lãnh đạo của Đảng, bởi vì đó là những người trung thành với Đảng chỉ hoàn toàn là vì tiền. Khác với các nhà lãnh đạo ở thế giới Ả Rập, lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc hiểu rõ xã hội của họ. Họ biết nhân dân ghét họ – song nhân dân vẫn sợ họ.
Và trên thực tế thì tăng trưởng kinh tế đã chậm lại – năm tốc độ tăng trưởng đã giảm xuống còn 8% – và lạm phát thì nhảy lên khoảng 10% đối với các mặt hàng thực phẩm thiết yếu. Liệu Đảng có còn giữ được tính tồn tại hợp pháp của nó trước những sự siết chặt kinh tế này? Đảng sẽ không thể dựa vào lòng trung thành của nhân dân vào chủ nghĩa Mác mà giờ đây chẳng còn ai tin vào nó nữa. Chủ nghĩa Mác chỉ được dạy ở trường phổ thông và đại học như một thứ giáo lý lỗi thời ép buộc – giống như đạo Khổng vậy. Cộng sản đã đưa tư tưởng Khổng tử vào chương trình học của nhà trường với ý định tạo ra sự liên hệ giữa hiện tại với quá khứ, cứ như thể Đảng là hiện thân của một đất nước Trung Quốc vĩnh cửu vậy. Đối với người Trung Quốc thì Khổng tử vẫn là vị tổ sư của mọi luân lý, là người ủng hộ sự tôn trọng quyền uy và trật tự xã hội. Vì thế Đảng đã dựng một bức tượng Khổng tử trông rất “sến” ở Quảng trường Thiên An Môn, cách không xa lăng của Mao Trạch Đông và nằm gần Bảo tàng Lịch sử Quốc gia là nơi hiện đang trưng bày một hiện vật ca tụng thắng lợi liên tục của các lãnh đạo Đảng kể từ năm 1949 – một hoạt động thuần tuyên truyền. Các trung tâm văn hóa Trung Quốc ở nước ngoài đã được đổi tên thành Viện Khổng Tử. Thế là đạo Khổng – hay nói chính xác hơn là cái bức tượng tầm thường hời hợt kia được đem ra thay thế cho những trước tác khó hiểu của Khổng Tử – đã nhận được sự ủng hộ đồng lòng của người Trung Quốc. Nhưng bất chấp Đảng có nỗ lực hết sức đến mấy song rất nhiều người Trung Quốc bình thường đều không thể liên hệ nổi đạo đức Khổng Tử với những thái tử Đảng đang cai trị cuộc sống của họ. Vì lợi ích của Đảng, tốt hơn hết đừng để cho nhân dân đọc Khổng tử kỹ quá, Liu Jimming nói: việc ông ấy phê phán những kẻ làm quan tham nhũng và bất bình đẳng xã hội chỉ tổ có hại cho những đảng viên hiện nay.
Ông Liu chỉ ra rằng đạo Khổng không phải là toàn bộ tư tưởng Trung Quốc, dù là tư tưởng cổ điển hay đương thời. Lão Tử, thầy cũ của Khổng Tử, ở vào thời của ông đã là một người ủng hộ sự nổi loạn tuyệt đối; không có triết học chính trị Phương Tây nào có khả năng tạo ra sự hoài nghi như đạo Lão. Ông Liu kết luận rằng người Trung Quốc có thể tóm tắt nhanh 2.500 năm văn minh Trung Quốc bằng một cuộc đối thoại giữa Lão Tử và Khổng Tử – tự do cá nhân của đạo Lão và triết lý vua hiền của đạo Khổng.
Jiming và các người bạn trí thức đồng chí của ông (họ buộc phải giấu tên) không có ảo tưởng về ảnh hưởng của họ đối với đất nước Trung Quốc ngày nay. Họ thừa nhận rằng người sẽ lật đổ Đảng không phải là những nhà lý luận mà là một cuộc nổi dậy của những Bouazizis Trung Quốc. Giờ đây họ cho rằng đối đầu trực tiếp với Đảng sẽ chỉ dẫn đến nhà tù bởi vì Đảng quá mạnh về mặt vật chất. Những tuyên ngôn chính trị, chẳng hạn như một tuyên ngôn do Lưu Hiểu Ba phát đi từ trong nhà tù, giờ đây đang bắt đầu lỗi thời. Tuyên ngôn là cái thuộc về thế giới tranh đấu chính trị cũ trước đây. Giờ đây giới trí thức đã bắt đầu tin rằng ngày nay sự thay đổi thật sự sẽ bắt nguồn từ bất ổn xã hội chứ không phải từ những tuyên bố mang tính tư tưởng hệ. Điều này có nghĩa là nhiệm vụ chính của các nhà hoạt động Trung Quốc giờ đây là chuyển tải tin tức về những cuộc nổi dậy ở các địa phương – chúng xảy ra hầu như mỗi ngày ở bất cứ nơi đâu trên cái đất nước rộng lớn và không lúc nào yên ổn này – như thế thì mới có hi vọng rằng việc phổ biến những hình ảnh và thông tin thông qua Internet sẽ tạo ra những mối liên kết giữa các nhà bất đồng chính kiến ở các địa phương và cuối cùng họ hội tụ lại thành một phong trào toàn quốc.
Giờ đây giới trí thức tin rằng vai trò của họ chỉ bắt đầu sau khi phong trào nói trên nổ ra: vai trò của họ là chuẩn bị những thể chế của xã hội dân chủ sẽ thay thế, xây dựng công thức cho một liên minh của các tỉnh trong đất nước và xây dựng các thể chế dân chủ để điều hành các tỉnh, để cho dân chủ – chứ không phải sự hỗn loạn hoặc một kiểu chuyên chế khác – có thể thay thế chế độ độc tài. Các nhà dân chủ Trung Quốc hiểu rằng thế giới Ả Rập do chỗ nó không tự chuẩn bị cho một sự chuyển tiếp như vậy nên họ có thể chuyển từ một nền chuyên chế này sang một nền chuyên chế khác. Các nhà dân chủ Trung Quốc học phương pháp của các nhà lý luận Phương tây – của châu Âu và Mỹ: làm thế nào để xây dựng một nền dân chủ trong khi tránh được sự hỗn loạn mà cuộc cách mạng thường gây ra? Họ tin rằng nhân dân Trung Quốc hiểu rất rõ dân chủ là gì. Nhưng bởi vì các cuộc nổi dậy của thế giới Ả Rập đang chứng tỏ là mọi chuyện sao mà quá đơn giản, cho nên con đường từ cuộc cách mạng đến nền dân chủ hoàn toàn không phải là thênh thang.
Guy Sorman là cộng tác viên biên tập của City Journal. Ông còn viết sách và là tác giả của cuốn Đế chế của những dối trá: Sự thật về Trung Quốc trong thế kỷ 21 và nhiều quyển sách khác.
Người dịch: Phạm Anh Tuấn
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011
Nguồn: CITY JOURNAL
Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011
BTV Đài THVN chửi khán giả???
Sau vụ ngài Lại Củ Sâm, và người đàn bà khả kính chuyên xây tổ ấm Kim Ngân, giờ đền cô gái xinh như hoa hậu BTV Lê Bình chủi bà con trên sóng, các cụ bảo quá tam ba bận thì có thể chừa nhưng em nghĩ các bác nhà báo học cao hiểu rộng, ăn tiền thuế của nhân dân, và hưởng phong bì của cơ sở khi đi làm các phóng sự, lại chủi tất tần tật? mà lần này là chửi công khai chả cần dấu diếm gì?
Em cũng chả hiểu bác TGĐ cũ và bác chuẩn bị lên thay giáo dục đạo đức tư tưởng HCM cho các bác nhà báo này thế nào, mà sự cố cứ liên tiếp xảy ra với các chương trình này hết trực tiếp rồi đến VTV1, như vậy có thể khẳng định các bác nhà báo ở ĐTHVN đang có vấn đề về tư tưởng mỗi khi lên sóng, Ngài Lại củ Sâm ngậm miệng ăn tiền ko xin lỗi sau sự cố, cô Kim ngân Khá hơn tý là đã xin lỗi khán giả vì lừa đảo cả một chương trình to như cái đình, còn cô Lê Bình đã thay mặt nhà đài chửi bậy trên sóng của quốc gia, phen này em đề nghị các bác nhà báo ở đài THVN phải học lại đạo đức và tư tưởng của chủ tịch Hồ Chí Minh.
Mà phải học thật và thấm nhuần những vấn đề cốt tử của ngành truyền hình, khi đã cầm tiền thuế của nhân dân để tiêu họ phải biết mình là ai? chứ không phải cứ độc diễn trên sân khấu một mình nói gì nhân dân cũng phải nghe, và làm gì cũng phải chịu như kênh truyền hình K+,
nói một cách công bằng em cũng biết các bác nhà báo làm việc cũng rất vất vả, và bỏ nhiều tâm huyết để có những chương trình hay và bổ ích với khán giả cả nước nhưng cũng không thể vì thế mà có thể buông lời khiếm nhã trên truyền hình được. Đài THVN là bộ mặt của quốc gia được phát đi toàn thế giới vì vâỵ những sơ xuất kiểu như của BTV Lê Bình là lỗi rất nặng, nó đánh giá cả Ekip này làm việc sơ xuất và phối hợp ko hiệu quả cả về mặt kĩ thuật và nội dung.
Đài THVN vốn đã nhiều chuyện từ khi bác Tuấn , ngán không có người biếu rượu ngoại bỏ mà đi nay lại xảy ra một loạt sự cố đáng tiếc, chứng tỏ rằng thương hiệu quốc gia đang dần phai nhạt trong mắt khán giả,vì không còn câu cửa miệng của nhân dân là "Truyền hình nói thế" , đó là thời kỳ mà các chương trình được làm rất kĩ và ko nhiều sạn bằng ngón chân cái như bây giờ.
Cho dù Cô gái xinh đẹp Lê Bình đã nhận lỗi với khán giả, đây có thể tín hiệu tốt với bản thân cô, nhưng vết nhơ vẫn còn đó, đây chính là bài học sinh động nhất cho những ai đang theo đuổi nghiệp truyền hình đó kiềm chề bản thân cho dù xảy ra điều gì cũng không thể buông lời khiếm nhã với khán giả cả nước.Vì một lẽ rất giản đơn họ đang đại diện cho bộ mặt quốc gia trên sóng truyền hình.
Em cũng chả hiểu bác TGĐ cũ và bác chuẩn bị lên thay giáo dục đạo đức tư tưởng HCM cho các bác nhà báo này thế nào, mà sự cố cứ liên tiếp xảy ra với các chương trình này hết trực tiếp rồi đến VTV1, như vậy có thể khẳng định các bác nhà báo ở ĐTHVN đang có vấn đề về tư tưởng mỗi khi lên sóng, Ngài Lại củ Sâm ngậm miệng ăn tiền ko xin lỗi sau sự cố, cô Kim ngân Khá hơn tý là đã xin lỗi khán giả vì lừa đảo cả một chương trình to như cái đình, còn cô Lê Bình đã thay mặt nhà đài chửi bậy trên sóng của quốc gia, phen này em đề nghị các bác nhà báo ở đài THVN phải học lại đạo đức và tư tưởng của chủ tịch Hồ Chí Minh.
Mà phải học thật và thấm nhuần những vấn đề cốt tử của ngành truyền hình, khi đã cầm tiền thuế của nhân dân để tiêu họ phải biết mình là ai? chứ không phải cứ độc diễn trên sân khấu một mình nói gì nhân dân cũng phải nghe, và làm gì cũng phải chịu như kênh truyền hình K+,
nói một cách công bằng em cũng biết các bác nhà báo làm việc cũng rất vất vả, và bỏ nhiều tâm huyết để có những chương trình hay và bổ ích với khán giả cả nước nhưng cũng không thể vì thế mà có thể buông lời khiếm nhã trên truyền hình được. Đài THVN là bộ mặt của quốc gia được phát đi toàn thế giới vì vâỵ những sơ xuất kiểu như của BTV Lê Bình là lỗi rất nặng, nó đánh giá cả Ekip này làm việc sơ xuất và phối hợp ko hiệu quả cả về mặt kĩ thuật và nội dung.
Đài THVN vốn đã nhiều chuyện từ khi bác Tuấn , ngán không có người biếu rượu ngoại bỏ mà đi nay lại xảy ra một loạt sự cố đáng tiếc, chứng tỏ rằng thương hiệu quốc gia đang dần phai nhạt trong mắt khán giả,vì không còn câu cửa miệng của nhân dân là "Truyền hình nói thế" , đó là thời kỳ mà các chương trình được làm rất kĩ và ko nhiều sạn bằng ngón chân cái như bây giờ.
Cho dù Cô gái xinh đẹp Lê Bình đã nhận lỗi với khán giả, đây có thể tín hiệu tốt với bản thân cô, nhưng vết nhơ vẫn còn đó, đây chính là bài học sinh động nhất cho những ai đang theo đuổi nghiệp truyền hình đó kiềm chề bản thân cho dù xảy ra điều gì cũng không thể buông lời khiếm nhã với khán giả cả nước.Vì một lẽ rất giản đơn họ đang đại diện cho bộ mặt quốc gia trên sóng truyền hình.
Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011
Chỉ dấu của sự bất lực???
Tôi vốn định không bình luận về vụ bác Cù Huy Hà Vũ, vì tôi biết ở xã hội ta một khi công an đã bắt thì đương nhiên sẽ phải ngồi tù, cho dù có bao nhiêu luật sư, và công luận lên tiếng nhưng luật pháp luôn đứng về những có quyền lực trong tay, vì vậy mức án họ đã in sẵn lên ai xử cũng vậy, án đã tuyên bác họ Cù nhà ta chịu 7 năm tù giam và 3 năm quản chế, điều này cho thấy điều gì?
Thứ nhất xã hội ta không muốn có tiếng nói trái chiều, chỉ có một chiều duy nhất theo Đảng lãnh đạo những ai làm khác sẽ vào nhà đá ngồi bóc lịch, mà sẽ dài đấy, lên những ai có ý định tung tiếng nói trái chiều thì hãy thử cơm tù trước đi rồi nói, riêng điều này cho thấy sự bất lực của các cấp làm công tác tuyên truyền, vì vẫn có những tiếng nói trái chiều vang lên, nói như các cụ đó là sự toi cơm của hệ thống này.
Thứ hai phiên tòa xử bác Cù tôi tưởng được xem một màn kịch hay để qua đây những người làm quan tòa nhân danh nước Việt nam xử bác Cù với những lý luận sắc bén để đả lại cái đám luật sư của bác họ cù nhưng kết quả quan tòa vẫn cứ là quan tòa, xử theo cái họ có, luật sư biện hộ theo cái họ hiểu, vì vậy bên không thực quyền đã tự nguyện dời bỏ chiến tuyến, để mặc bác họ Cù với bản án đã viết sẵn.Qua đây chúng ta nhận thấy sự chậm đổi mới của hệ thống tòa án Việt Nam, họ đang tụt hậu với xã hội bên ngoài, lẽ ra với những lý luận đã được trang bị của ông chánh tòa phải đủ lý lẽ bác bỏ tất cả lập luận của các luật sư, và bị cáo tâm phục khẩu phục nhưng họ đã không là được điều này . đó là sự chỉ dấu của sự bất lực trước những phiên tòa có tính phức tạp động trạm đến quyền lợi của nhiều quốc gia, vậy theo em nếu nhìn vào cách xử phiên tòa này các quan tòa của phần còn lại trên thế giới đang cười vào mũi chúng ta.
Thứ ba trước khi có phiên tòa xử bác họ cù nhiều người không thích sự lộng ngôn của bác có phần hơi quá, nhưng với cách xử như vậy của tòa Hà Nội họ lại quay lưng với hệ thống tòa án, bênh vực bác họ Cù như vậy bác họ Cù nhà ta được chứ không mất đi danh tiếng vì mấy chiếc bao cao su????
Chỉ dấu của sự bất lực của các cơ quan công quyền còn thể hiện ở chỗ, có những vụ án chứng cớ rành rành, người nhật họ đưa nhưng vẫn không có người biết tiếng để dịch tài liệu, và không lấy đó làm bằng chứng để kết tội, suy ra rằng các quan tòa ở Nhật còn kém ta nhiều lắm, chứng cứ như thế ở Nhật la có tội ở ta thì không.
Qua vụ án của bác họ cù, cho thấy một chỉ dấu với các bác hay viết blog, hay trả lời phỏng vấn các đài nước ngoài phải xin phép các cấp nha, không đó là bằng chứng để kết tội đó, theo em đó là sự tụt lùi của một xã hội dân chủ và công bằng, mà trong hiến pháp mới sửa đổi chúng ta đã ghi. Một lần nữa thể diện quốc gia đang bị xói mòn trong tay ông chánh tòa Hà nội với cách xử như vậy,
Chúng ta đang hội nhập sâu với phần còn lại của thế giới lên không thể một mình đi trên một con đường độc đạo được mà phải có bạn bè, điều này tưởng như đơn giản nhưng một số người đang ảo mộng là sẽ thành công trên con đường độc đạo này. Đó chính là chỉ dấu của sự bất lực.
Thứ nhất xã hội ta không muốn có tiếng nói trái chiều, chỉ có một chiều duy nhất theo Đảng lãnh đạo những ai làm khác sẽ vào nhà đá ngồi bóc lịch, mà sẽ dài đấy, lên những ai có ý định tung tiếng nói trái chiều thì hãy thử cơm tù trước đi rồi nói, riêng điều này cho thấy sự bất lực của các cấp làm công tác tuyên truyền, vì vẫn có những tiếng nói trái chiều vang lên, nói như các cụ đó là sự toi cơm của hệ thống này.
Thứ hai phiên tòa xử bác Cù tôi tưởng được xem một màn kịch hay để qua đây những người làm quan tòa nhân danh nước Việt nam xử bác Cù với những lý luận sắc bén để đả lại cái đám luật sư của bác họ cù nhưng kết quả quan tòa vẫn cứ là quan tòa, xử theo cái họ có, luật sư biện hộ theo cái họ hiểu, vì vậy bên không thực quyền đã tự nguyện dời bỏ chiến tuyến, để mặc bác họ Cù với bản án đã viết sẵn.Qua đây chúng ta nhận thấy sự chậm đổi mới của hệ thống tòa án Việt Nam, họ đang tụt hậu với xã hội bên ngoài, lẽ ra với những lý luận đã được trang bị của ông chánh tòa phải đủ lý lẽ bác bỏ tất cả lập luận của các luật sư, và bị cáo tâm phục khẩu phục nhưng họ đã không là được điều này . đó là sự chỉ dấu của sự bất lực trước những phiên tòa có tính phức tạp động trạm đến quyền lợi của nhiều quốc gia, vậy theo em nếu nhìn vào cách xử phiên tòa này các quan tòa của phần còn lại trên thế giới đang cười vào mũi chúng ta.
Thứ ba trước khi có phiên tòa xử bác họ cù nhiều người không thích sự lộng ngôn của bác có phần hơi quá, nhưng với cách xử như vậy của tòa Hà Nội họ lại quay lưng với hệ thống tòa án, bênh vực bác họ Cù như vậy bác họ Cù nhà ta được chứ không mất đi danh tiếng vì mấy chiếc bao cao su????
Chỉ dấu của sự bất lực của các cơ quan công quyền còn thể hiện ở chỗ, có những vụ án chứng cớ rành rành, người nhật họ đưa nhưng vẫn không có người biết tiếng để dịch tài liệu, và không lấy đó làm bằng chứng để kết tội, suy ra rằng các quan tòa ở Nhật còn kém ta nhiều lắm, chứng cứ như thế ở Nhật la có tội ở ta thì không.
Qua vụ án của bác họ cù, cho thấy một chỉ dấu với các bác hay viết blog, hay trả lời phỏng vấn các đài nước ngoài phải xin phép các cấp nha, không đó là bằng chứng để kết tội đó, theo em đó là sự tụt lùi của một xã hội dân chủ và công bằng, mà trong hiến pháp mới sửa đổi chúng ta đã ghi. Một lần nữa thể diện quốc gia đang bị xói mòn trong tay ông chánh tòa Hà nội với cách xử như vậy,
Chúng ta đang hội nhập sâu với phần còn lại của thế giới lên không thể một mình đi trên một con đường độc đạo được mà phải có bạn bè, điều này tưởng như đơn giản nhưng một số người đang ảo mộng là sẽ thành công trên con đường độc đạo này. Đó chính là chỉ dấu của sự bất lực.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

