Trái cấm bauxit ở tây nguyên và chiếc máy cái Vinasin đã đi không đúng như dự định, và định hướng dư luận của các quan của Việt Nam, bauxit thì làm dân trí thức nổi đóa lên đòi sống chết với nó, cơ hồ như sắp xảy ra một cuộc chiến truyền thông giữa nhân dân và các quan của TKV, Bộ công thương.
Nhưng nhãn tiến cái đơn kiến nghị đợt này của một bộ phận trí thức, đã làm vô hiệu hóa cái quyết định oái oăm của chính phủ nhằm bịt miệng những người định khiếu kiện đông người,vì chưa đưa vào thực thi thì nó gặp ngay cái đám người phản đổi khai thác bauxit ở Tây nguyên, mà đám này to quá lên các quan đâm ra lo là phải, và họ còn được minh chứng bằng cái bãi bùn đỏ đang hoành hành ở Hung-ga-ri lên các quan của Việt nam đâm ra buồn Như bác Lê Quang Dương đã tâm sự trên diễn đàn VR500, nếu dự án khai thác bauxit ở Tây nguyên bị dừng lại, cá nhân em cho rằng rất mong nhiều quan buồn để cho gần 90 triệu dânViệt Nam vui là bác có công với cách mạng rồi, và em sẽ bầu cho bác một phiếu để bác tiến xa trên con đường hoạn nộ của mình.
Trong gần 6 năm Vinasin lên tập một cái tên đình đám được các bác quan to, cao cấp che trở, độ lượng bơm tiền thuế của nhân dân lên tới cỡ ngót nghét 100 nghìn tỷ đồng để hoạt động, giả như số tiền đó vào tay một bác nông dân bất kì đưa nó vào tiết kiệm cũng sinh lời và giảm cho kinh tế việt đỡ thụt lùi cỡ khoảng 2 năm, nhưng tại sao vậy các quan của chình phủ trải qua ngót nghét 10 cuộc thanh tra lớn nhỏ nhưng chả phát hiện được sai phạm nào tài thật, một blogger vừa ho he nói xấu cán bộ trung kiên của Bộ công An thì lập tức một vài vị tướng công an bắt ngay, em phải công nhận các bác công an tài thật chỉ bắt được vụ nhỏ còn các Vụ cỡ như Vinasin, đó là trái cấm trên vườn địa đàng của các quan cấp cao lên các bác chả dám ra tay, mà nếu có thì cũng bị chặt ngay, vì nó đang là cỗ máy cái nhưng động cơ chính không hoạt động, lên đáng khen cho các bác chỉ bắt dân đen không bắt quan được.
Vì vậy em rất tâm đắc với câu nói của một bác quan của quốc hội nói rằng Vina sin phá sản theo kiểu Việt nam, vì vậy trên con đường tìm kiếm một nền dân chủ thực sự cho xã hội Việt Nam hiện nay kể cũng khó lắm thay.
Chẳng có cuộc cách mạng nào mà không phải trả giá. Cảm ơn đã ghé thăm và lưu lại bút tích.
Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010
Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010
Chê tiệc quốc gia
Một viên chức ngoại giao của Philipines cô Mai Mislang đã viết trên trang mạng xã hội Twitter "Rượu dở ẹc" sau bữa tiệc do Chủ tịch nước Việt Nam khoản đãi phái đoàn Philippines. Nghe ra cô này có vẻ nói đúng nhưng theo thông lệ ngoại giao thì không thể chấp nhận được Vậy là đã rõ công tác phục vụ cho bữa tiệc được gọi là quốc yến này có vấn đề, các bác quan thân mến các bác đang tiêu tiền thuế nhân dân để chiêu đãi nguyên thủ quốc gia các nước, có lẽ đây là một sự cố ngoại giao mà chúng ta hết sức lưu tâm, nều không chúng ta cũng chẳng thu được kết quả gì, mà lại còn mang tiếng là không hiếu khách, mặc dù ngay lập tức cô này đã nói lời xin lỗi trên trang Facebook của mình, nhưng đó là một lần lấy quốc thể của Việt nam ra làm trò đùa, thật hết biết.
Phải chăng đồ uống giả đã lọt vào buổi tiệc chiêu đãi này, nếu thế thì quả thực thì đất nước chúng ta đang sống trong thời kì sống trong sợ hãi với thức uống giả, và thức ăn kích thích. Điều này không biết các quan nhà ta có biết hay có bận tâm không tới đời sống của nhân dân hay không, hay để đến lúc người dân lên tiếng về quốc tặc hàng giả.
Phải chăng đồ uống giả đã lọt vào buổi tiệc chiêu đãi này, nếu thế thì quả thực thì đất nước chúng ta đang sống trong thời kì sống trong sợ hãi với thức uống giả, và thức ăn kích thích. Điều này không biết các quan nhà ta có biết hay có bận tâm không tới đời sống của nhân dân hay không, hay để đến lúc người dân lên tiếng về quốc tặc hàng giả.
Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010
im ngay!!!
Có lẽ mùa thu đã sắp qua và mùa đông đang đến khiến người ta cảm nhận, cái lạnh của mùa đông qua các cơn gió đông đầu mùa những ai đó đang luyến tiếc mùa thu thì thật khổ đau và dằn vặt đến nao lòng. Thôi đó là lựa chon ai đó mình thống nhất là không bận tâm.
Nhớ những mùa đông trước lạnh kinh nhưng đó là cái lạnh rất thú vị và bình dị nó chả hại ai bao giờ nhưng chớm đông thôi mà có nhều chuyện làm giới blogger không khỏi bận tâm, các bác đang bị cầm tù đày vì vạ miệng, và blogger cô gai đồlong tiếp tục nối gót, vì, ai bảo động đến cụ thể danh tínhcác quan nhà ta,.
Với những vụ việc như thế này, ở các nước có nền dân chủ phát triển việc như thế này hết sức bình thường, người bị bôi nhọ sẵn sang lôi người bôi nhọ mình ra trước tòa ai sai người đó bị phạt, đó là hành vi ứng xử văn minh..
Ớ Việt Nam chúng ta cũng có quyền như vậy nhưng là đối với dân còn khi có một vụ việc liên quan đến các quan thì khác họ có thể lợi dụng tội danh này để tống cổ kẻ kia vào tù với tội vu khống người khác và hạ uy tín cấp trên và nhất là các bác quan này đang chuẩn bị con đường hoạn nộ của mình có nguy cơ đổ vỡ, cách ứng xử kiểu này chẳng khác nào bắt người ta bịt miệng, nhưng vẫn phải công nhận mình sai.. Đây cũng có thể đối thủ đã ra chiêu độc để hạ uy tín người khác khi ĐH Đảng đang đến gần.
Gió mùa đông bắc đang rít lên từng hồi qua khe cửa, tôi đã cảm nhận được hơi lạnh của mùa đông và hơi ấm tình người của ai đó, xin đừng làm mùa đông lạnh giá, ngọn lửa lòng đã nhen lên rồi đừng để nó nhanh chóng lụi tàn thì đâu còn mùa xuân trước mặt.
Im ngay một động từ thuộc về quá khứ, nó không thể áp dụng cho ngày hôm nay, mùa đông làm chúng ta có cảm giác rét ngọt lịm cái này là đặc sản của Hà nội mà chẳng nơi nào có được, nó gợi nhớ về những gì đã qua, thì cho qua mau để đón mùa đông với rét ngọt thì thật tuyệt.
Những ngày Đông lạnh lẽo của giới Blogger đã đến, các bác chú ý ngôn từ khi viêt về các vấn đề nhạy cảm,
các quan đã ra lệnh im ngay nếu không muốn bị bắt nha.Chúc mùa đông lạnh lẽo nhưng đầy hạnh phúc sẽ đến với mọi người.
Nhớ những mùa đông trước lạnh kinh nhưng đó là cái lạnh rất thú vị và bình dị nó chả hại ai bao giờ nhưng chớm đông thôi mà có nhều chuyện làm giới blogger không khỏi bận tâm, các bác đang bị cầm tù đày vì vạ miệng, và blogger cô gai đồlong tiếp tục nối gót, vì, ai bảo động đến cụ thể danh tínhcác quan nhà ta,.
Với những vụ việc như thế này, ở các nước có nền dân chủ phát triển việc như thế này hết sức bình thường, người bị bôi nhọ sẵn sang lôi người bôi nhọ mình ra trước tòa ai sai người đó bị phạt, đó là hành vi ứng xử văn minh..
Ớ Việt Nam chúng ta cũng có quyền như vậy nhưng là đối với dân còn khi có một vụ việc liên quan đến các quan thì khác họ có thể lợi dụng tội danh này để tống cổ kẻ kia vào tù với tội vu khống người khác và hạ uy tín cấp trên và nhất là các bác quan này đang chuẩn bị con đường hoạn nộ của mình có nguy cơ đổ vỡ, cách ứng xử kiểu này chẳng khác nào bắt người ta bịt miệng, nhưng vẫn phải công nhận mình sai.. Đây cũng có thể đối thủ đã ra chiêu độc để hạ uy tín người khác khi ĐH Đảng đang đến gần.
Gió mùa đông bắc đang rít lên từng hồi qua khe cửa, tôi đã cảm nhận được hơi lạnh của mùa đông và hơi ấm tình người của ai đó, xin đừng làm mùa đông lạnh giá, ngọn lửa lòng đã nhen lên rồi đừng để nó nhanh chóng lụi tàn thì đâu còn mùa xuân trước mặt.
Im ngay một động từ thuộc về quá khứ, nó không thể áp dụng cho ngày hôm nay, mùa đông làm chúng ta có cảm giác rét ngọt lịm cái này là đặc sản của Hà nội mà chẳng nơi nào có được, nó gợi nhớ về những gì đã qua, thì cho qua mau để đón mùa đông với rét ngọt thì thật tuyệt.
Những ngày Đông lạnh lẽo của giới Blogger đã đến, các bác chú ý ngôn từ khi viêt về các vấn đề nhạy cảm,
các quan đã ra lệnh im ngay nếu không muốn bị bắt nha.Chúc mùa đông lạnh lẽo nhưng đầy hạnh phúc sẽ đến với mọi người.
Thứ Hai, 25 tháng 10, 2010
Quan buồn ?
Các quan ở Ta bây giờ cũng biết buồn câu chuyện tưởng như đùa nhưng đó là sự thật. Quan Lớn buồn nhất Tôi xin chia sẻ đó là bác Nông Đức Mạnh Tổng Bí Thư, và Bác Nông Quốc Tuấn Bí thư tỉnh ủy Bắc giang vì một người vừa mất vợ, một người mất mẹ. Phu nhân đã ra đi âm thầm như cuộc đời của bà , ở một vùng rừng núi sơn thủy hữu tình, tôi không trách cứ các báo chí đã đưa tin ngắn ngũi và chưa trang trọng, bởi vì có thể bà muốn như vậy. nhưng điây là nỗi buồn riêng của cá nhân, khép lại tại đây. Cầu chúc cho linh hồn bà được siêu thoát ở cõi vĩnh hằng.
Nỗi buồn mà tôi muốn nói đến đó là của các quan của TKV, đang bị các bác nhân sĩ, trí thức, tướng lĩnh, chính trị gia ... cũng kí đơn tập thể, mặc dù quan to đã cấm khiếu kiện đông người, nhưng đám này to quá các quan chả làm gì được, đây chính là một đòn giáng mạnh vào uy của những người chấp bút soạn thảo ra quyết định này, và nó đương nhiên trở thành đống giấy vụn, đó chính là nỗi buồn lớn nhất của các quan chính phủ trong những ngày này. Đã không thể cản được lòng yêu nước, và dân tộc trong những người có lương tri khi nhìn thấy thảm họa Boxit tại Hung- ga-ri , và nếu chúng ta tiếp tục xây dựng cá nhà máy này theo công nghệ thải ướt thì hậu quả nhãn tiền đã nhìn thấy trước lúc đó thì các quan còn hơi sức đâu mà buồn vì cũng đã trăm tuổi rùi.
Bác quan Lê Dương Quang Thứ Trưởng bộ công thương đã phát biểu trên diễn đàn VNR500 đại ý rằng tôi rất buồn nếu dự án bị rừng , nhưng bác Dương à nều các hồ chứa bùn đỏ đó mà kết hợp với lũ kiểu của miền trung vừa qua thì , người dân Việt Nam sẽ được xem một màn biểu diễn nghệ thuật được kết hợp rất nhiều màu sắc và chất độc, tạo nên một bức tranh đau xót mãi cho ngàn năm không phai trong tầm trí người việt, vì vậy bác không nên buồn làm gì vì nếu điều này xảy ra thì bác là điển hình của tội nhân thiên cổ đó.
Nỗi buồn mà tôi muốn nói đến đó là của các quan của TKV, đang bị các bác nhân sĩ, trí thức, tướng lĩnh, chính trị gia ... cũng kí đơn tập thể, mặc dù quan to đã cấm khiếu kiện đông người, nhưng đám này to quá các quan chả làm gì được, đây chính là một đòn giáng mạnh vào uy của những người chấp bút soạn thảo ra quyết định này, và nó đương nhiên trở thành đống giấy vụn, đó chính là nỗi buồn lớn nhất của các quan chính phủ trong những ngày này. Đã không thể cản được lòng yêu nước, và dân tộc trong những người có lương tri khi nhìn thấy thảm họa Boxit tại Hung- ga-ri , và nếu chúng ta tiếp tục xây dựng cá nhà máy này theo công nghệ thải ướt thì hậu quả nhãn tiền đã nhìn thấy trước lúc đó thì các quan còn hơi sức đâu mà buồn vì cũng đã trăm tuổi rùi.
Bác quan Lê Dương Quang Thứ Trưởng bộ công thương đã phát biểu trên diễn đàn VNR500 đại ý rằng tôi rất buồn nếu dự án bị rừng , nhưng bác Dương à nều các hồ chứa bùn đỏ đó mà kết hợp với lũ kiểu của miền trung vừa qua thì , người dân Việt Nam sẽ được xem một màn biểu diễn nghệ thuật được kết hợp rất nhiều màu sắc và chất độc, tạo nên một bức tranh đau xót mãi cho ngàn năm không phai trong tầm trí người việt, vì vậy bác không nên buồn làm gì vì nếu điều này xảy ra thì bác là điển hình của tội nhân thiên cổ đó.
Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010
điều muốn nói của mùa xuân
Entry dành tặng cho hoa bách hợp
Mùa xuân là khơi nguồn của sự sáng tạo và tình yêu, nhưng đứng trước tình yêu lứa đôi thì hoa nhường, và nguyệt thẹn để dành cho tình yêu đôi lứa, bởi vậy mùa thu làm xao xuyến tâm hồn, mùa đông lạnh giá sẽ qua nhanh để mùa xuân đâm trồi và nảy lộc :
Có muôn cớ để tự dưng… yêu nhau. Người ta bảo là tình yêu thoảng qua, tình yêu sét đánh. Các bác nhà thơ vốn đa cảm, đa tình đã làm cho tình yêu vốn đẹp càng lung linh, huyền ảo, càng lôi cuốn, hấp dẫn.
tựa như Phùng quán viết :
Trái-thơ chín nhiều đến nỗi
Thế là xa cách mênh mông
Anh ngồi ôm biển vào lòng tương tư.
Không có em, anh đành ngồi ôm nước ở biển để cho gần gặn nhau, để thấy em như đang bên anh. Ôi chao, nhớ thương nhau đến thế là cùng.
Nhà thơ Xuân Diệu một thi sĩ về thơ tình đã thốt lên:
Thơ ông biểu hiện cảnh quê, thắm được tình quê, hồn quê nước Việt với một sắc thái lãng mạn. Người ta gặp trong thơ Nguyễn Bính những hình ảnh bình dị, thân quen: hàng cau, giàn trầu, cây bưởi, thôn Đoài, thôn Đông,.. Hình ảnh những cô thôn nữ trong trắng, những chàng trai quê chất phác luôn được Nguyễn Bính mô tả trong tình yêu lãng mạn nhưng đều dang dở, chua xót đã đi vào lòng độc giả nhiều thế hệ Việt Nam.
Điều Anh muốn nói với mùa xuân là đã là tình yêu đôi lứa thì không thể chia cắt và không thể chia ly, chúng ta đang sống trong thời kì toàn cầu hóa vì vậy , cho dù với không gian và khoảng cách như thế nào, đều có thể đến với nhau bằng tấm lòng, chân thành, hiểu biết tôn trọng nhau thì trái ngọt của mùa xuân sẽ đến cho những người biết nâng lưu và trân trọng đón nhận nó.
Mùa xuân là khơi nguồn của sự sáng tạo và tình yêu, nhưng đứng trước tình yêu lứa đôi thì hoa nhường, và nguyệt thẹn để dành cho tình yêu đôi lứa, bởi vậy mùa thu làm xao xuyến tâm hồn, mùa đông lạnh giá sẽ qua nhanh để mùa xuân đâm trồi và nảy lộc :
Mưa xuân rơi lắc rắc
Lộc còn láu trên cành
Hỏi bạn lời e ấp
Bao giờ xuân mới xanh
Từ ngàn xưa để lại những câu chuyện tình yêu thật cảm động như Thúy kiều và Kim trọng qua áng thơ thiên tài của Nguyễn Du, đó là một tình yêu trong sáng đâu kể sang hèn.Có muôn cớ để tự dưng… yêu nhau. Người ta bảo là tình yêu thoảng qua, tình yêu sét đánh. Các bác nhà thơ vốn đa cảm, đa tình đã làm cho tình yêu vốn đẹp càng lung linh, huyền ảo, càng lôi cuốn, hấp dẫn.
tựa như Phùng quán viết :
Trái-thơ chín nhiều đến nỗi
Mỗi đêm tôi thức giấc nhiều lần
Đêm quên ngủ
Ngày quên ăn
Rượu như lửa tôi uống tràn thay nước
Chắc chỉ một ngày thôi
Tôi sẽ ngã gục
Dưới chân em
Chết kiệt sức vì thơ!…
Vũ Hoàng Nam- ông giáo làm thơ- kể nỗi niềm của chàng trai khi ra biển nhớ người yêu ở nơi xa:Đêm quên ngủ
Ngày quên ăn
Rượu như lửa tôi uống tràn thay nước
Chắc chỉ một ngày thôi
Tôi sẽ ngã gục
Dưới chân em
Chết kiệt sức vì thơ!…
Thế là xa cách mênh mông
Anh ngồi ôm biển vào lòng tương tư.
Không có em, anh đành ngồi ôm nước ở biển để cho gần gặn nhau, để thấy em như đang bên anh. Ôi chao, nhớ thương nhau đến thế là cùng.
Nhà thơ Xuân Diệu một thi sĩ về thơ tình đã thốt lên:
Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt
Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
- Yêu, là chết ở trong lòng một ít
Và một nhà thơ mà tôi ngưỡng một nhất đó là Nguyễn Bính một nhà thơ có một tình cảm rất đặc biệt với dân tộc, ông đề cao giá trị tình yêu thuần khiết của người con gái nông thôn : Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt
Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
- Yêu, là chết ở trong lòng một ít
- Van em, em hãy giữ nguyên quê mùa
- Như hôm em đi lễ chùa
- Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh
- Hoa chanh nở giữa vườn chanh
- Thầy u mình với chúng mình chân quê
- Hôm qua em đi tỉnh về
- Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều
Điều Anh muốn nói với mùa xuân là đã là tình yêu đôi lứa thì không thể chia cắt và không thể chia ly, chúng ta đang sống trong thời kì toàn cầu hóa vì vậy , cho dù với không gian và khoảng cách như thế nào, đều có thể đến với nhau bằng tấm lòng, chân thành, hiểu biết tôn trọng nhau thì trái ngọt của mùa xuân sẽ đến cho những người biết nâng lưu và trân trọng đón nhận nó.
Phản văn hóa dịch
Trong một buổi tối hoành tráng lễ bế mạc liên hoan phim Quốc tế lần thứ nhất tổ chức tại Việt nam, bác Lại Văn Sâm đã trở thành trò hề trong mắt bạn bè quốc tế, khi trổ tài dịch tiếng anh của Diễn viên Ngô Ngạn Tổ , tình huống này đã có sẵn trong kịch bản, nhưng bác này lại chê phiên dịch nhà đài, hoặc của ban tổ chức, đã tự mình dịch và chúng ta được xem một show diễn vô cùng thú vị kiểu như ông nói gà bà nói vịt, làm xấu hổ mặt những nguời có biết đôi chút về tiếng anh ở Việt Nam.
Tình huống gây sốc này lại rơi đúng vào đầu một xếp ở Đài tuyền hình trung ương, một kẻ luôn tự cho mình giỏi hơn tất cả phần còn lại của nhà đài, rất nhiều chương trình do bác này phụ trách đã mời những bác giáo sư cỡ như Lê văn Lan, hoặc bác Dương "tàu", và một số bác GS dỏm trong các chương trình của nhà đài, có những tư vấn phản khoa học, và trà đạp nên văn hóa của quá khứ cha ông với những cứ không thuyết phục .
Chả biết sau vụ này Bác Lại Văn sâm có lên công luận để Xin lỗi hay không nếu có là một hành động dũng cảm để rút kinh nghiệm, còn nếu không thì rõ là một kẻ cơ hội truyền thông điển hình, và là một cái tát đau đớn nữa của những người làm Đài truyền hình Trung ương bộ mặt của quốc gia vào khán giả yêu truyền hình . Kể ra dân báo hình cũng đau ra phết qua vụ này .
Tình huống gây sốc này lại rơi đúng vào đầu một xếp ở Đài tuyền hình trung ương, một kẻ luôn tự cho mình giỏi hơn tất cả phần còn lại của nhà đài, rất nhiều chương trình do bác này phụ trách đã mời những bác giáo sư cỡ như Lê văn Lan, hoặc bác Dương "tàu", và một số bác GS dỏm trong các chương trình của nhà đài, có những tư vấn phản khoa học, và trà đạp nên văn hóa của quá khứ cha ông với những cứ không thuyết phục .
Chả biết sau vụ này Bác Lại Văn sâm có lên công luận để Xin lỗi hay không nếu có là một hành động dũng cảm để rút kinh nghiệm, còn nếu không thì rõ là một kẻ cơ hội truyền thông điển hình, và là một cái tát đau đớn nữa của những người làm Đài truyền hình Trung ương bộ mặt của quốc gia vào khán giả yêu truyền hình . Kể ra dân báo hình cũng đau ra phết qua vụ này .
Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010
Vắng đi một ý thức
Kỷ niệm 20 năm ngày mất của họa sĩ Bùi Xuân Phái,gia đình họa sĩ(Bùi Thanh Phương) cùng 2 nhà sưu tập Trần Hậu Tuấn và Bùi Quốc Chí tổ chức cuộc triển lãm mang tên Bùi Xuân Phái-Con Đường Hội Họa tại 87 Thuốc Bắc.Nhân dịp này ra mắt giải thưởng Bùi Xuân Phái và giới thiệu cuốn sách mới về danh họa do Bùi Thanh Phương và Trần Hậu Tuấn biên soạn.
Sau đây Phương giới thiệu bài viết của Thái Bá Vân cách đây đã 20 năm.Theo ông Vân cho biết thì bản thảo đầu tiên của bài này ông viết trong đêm trước ngày làm lễ tiễn đưa họa sĩ sang một thế giới khác. Thái Bá Vân đã thức trắng cả đêm để chuẩn bị bài điếu khóc bạn ,nhưng rất tiếc trên đường đi,không may đã làm rơi mất ở dọc đường.Đêm hôm đó ,ông Vân viết lại bản khác và ngày hôm sau ,trong nước mắt,ông Vân đã đọc bài này trước bàn thờ Bùi Xuân Phái.Thái Bá Vân ngoài đời có hình dong rất artist, và cũng hao hao giống Bùi Xuân Phái. Ông Thái Bá Vân cũng đã đi sang thế giới khác sau bạn mình vài năm.
Nói theo nghĩa nào đó, Hà Nội lên đến 2 triệu người. Mà nói theo nghĩa nào đó, Hà Nội bao giờ cũng chỉ có dăm ba người, chia nhau trong từng tình yêu và thế kỷ.
Làm sao nói được giản đơn rằng đứng trong số 2 triệu người kia, hay đứng trong số dăm ba người này, là hơn hay là thiệt, là rủi hay là may, là sướng hay khổ.
Bùi Xuân Phái ở đâu? Điều đó không quan trọng mấy. Quan trọng và công bằng hơn, an tâm hơn là không ai tự chọn được cho mình thân phận cả. Chỉ biết con cá nhỏ mấy cũng thích tụ về bơi lội giữa những dòng sông lớn, không con nào ưa nước đọng, ao tù.
Hà Nội là một dòng sông lớn và Bùi Xuân Phái là một ý thức trẻ trung.
Nghệ thuật và danh nhân phải có cái hạnh phúc được đầu thai, rồi nuôi cấy và dập vùi, ở những trung tâm và thời đại to tát. Anh Phái bé bỏng thôi. Nhưng là một bé bỏng riêng biệt, không thể nào thay thế. Cuộc rong chơi can đảm, lầm lì của người đó bằng cây bút vẽ và bằng bảng màu của mình là đẹp và có ý nghĩa cho Hà Nội. Cho chúng ta mãi mãi. Làm chứng cứ lịch sử cho một nền hội họa đi nữa,sao bằng làm chứng cứ nhân văn cho một ý thức nghệ thuật.
Ở đám tang Bùi Xuân Phái, tôi rất để ý một vòng hoa lớn, chưa từng thấy ở những cuộc chia tay long trọng khác. Vòng hoa ấy ký tên: “Những người yêu nghệ thuật”. Anh Phái thật là sang, Hà Nội thật là sang.
Anh Phái mắc bệnh vẽ. Ngồi đâu vẽ đấy, bạ gì vẽ nấy. Nhìn theo mà vẽ, thuộc lòng mà vẽ. Vẽ thực, vẽ bịa, vẽ cho đến chết. Mảnh giấy cuối cùng không để lại của anh (anh đã vò xé đi) là hình vẽ mấy người bệnh nằm chung phòng ở nhà thương. Sự vẽ của anh chỉ có thể gọi bằng câu nói của chính anh, với tôi một lần, là “Vẽ để mà không vẽ” là đúng hơn cả.
Thế mà Hà Nội – Phố của anh đôi khi lớn, nặng, lâu bền, vượt ra ngoài cuộc đời tác giả. Chúng là giọt máu của cả nền văn hiến Thăng Long mà trong đó anh là một sắc mặt thì đúng hơn. Từ khi có Bùi Xuân Phái, tôi chưa thấy ai vẽ Hà Nội mà không vương vào anh. Con tính hội họa của anh đã đến một mẫu số chung nhỏ nhất rồi.
Làm sao ta biết được một con người, nói chi là nghệ sĩ. Trong nhiều năm được làm bạn với anh, cái may mắn của riêng tôi là đã biết quý mến và chăm chú vào những bâng quơ ngắn ngủi, vào những chi tiết rất nhỏ trong một ngày thường của anh. Tôi tiếc gì những định nghĩa lớn lao mà thật ra tìm đâu cũng thấy. Tôi phải biết ơn anh, những người như anh đã thức tỉnh ở tôi một thức tỉnh dai dẳng, nhẹ nhàng khó tả về nghệ thuật, như cái thế giới buồn buồn đậm đặc trong từng nét vẽ của anh.
Bùi Xuân Phái đã vẽ những bức tranh ngon lành, đẹp đẽ tưởng như trực giác hội họa là nằm ngay trong trí tuệ phát minh. Cái bản năng sinh sản cụ thể ở anh đã nằm ngay trong trí tưởng tượng hồn nhiên, một cuộc hôn nhân chỉ có ở những tài năng lớn.
Bức sơn dầu cuối cùng của anh vẽ một ngày tháng 4 năm 1998 đang treo ở bàn thờ anh, là Ngõ Huyện. Ta thấy ngay căn nhà lặng lẽ là nóc Nhà thờ Hà Nội. Hai bức tranh cuối cùng anh cho tôi, giữa tháng 6 năm 1998, là hai cái khoả thân bé bỏng trong lòng bàn tay, một vẽ trên vỏ thuốc lá Gauloises của Pháp và một trên vỏ Gallant của Ấn Độ.
Nhìn vào đời người, hình như có những năm tháng là bó buộc quá cho sự vẽ của Bùi Xuân Phái. Nhưng nhìn vào tác phẩm, Phái là hoàn toàn tự do trong cử chỉ sáng tạo. Anh đã vẽ nhiều bức tranh ngay trước mắt tôi, lơ đãng, hồn nhiên như đứa trẻ nghịch cát. Những khi đó, tôi cứ nghĩ tác phẩm kia nó tự xuất phát trong anh chứ không có can thiệp của một sự đẻ ra nào bởi anh cả. Nghĩ về một tác phẩm ra đời, cũng như đứa con, tôi còn thấy sự có thể ở lại là nằm trong một trái ngược. Là niềm vui hay nỗi khổ. Nó bay đi như tự do hay nó đọng lại như định mệnh cũng là.
Người nghệ sĩ nào cũng chỉ như chiếc sợi phiêu bồng, cố luồn cho lọt vào tấm vải nghệ thuật chung đã chật cứng dọc ngang. Cái nhu cầu phải vào được giữa hài hoà và trật tự chung đó lại chưa dẫn ai thẳng tới kết quả bao giờ. Bởi các ngõ lối đều như ma chơi, khi ẩn, khi hiện, khi chặn đứng mọi nẻo ra vào. Thế cho nên, người có nhân cách tử tế và chân thành (như con nít) và giờ cũng có cái mặc cảm lầm đường hay tha hoá.
Mảnh nhật ký của Bùi Xuân Phái có ghi một câu của nhà điêu khắc hiện đại, Brancusi, bằng tiếng Pháp: “Quand nous ne sommes plus enfants, nous sommes dèjà morts” (Khi chúng ta không còn là trẻ con nữa, thì chúng ta đã chết rồi). Lại ở một mảnh khác có hình, anh vẽ chân dung họa sĩ Cézanne và ghi một câu của ông này, cũng bằng tiếng Pháp: “Le monde ne me comprend pas. Et moi, Je ne comprends pas le monde. C’est pourquoi je me suis retiré” (Đời không hiểu ta và ta không hiểu đời. Vậy cho nên, ta xin thu mình lại).
Từng thế kỷ có định mệnh của nó. Tôi nghiệm một điều, nhiều lần thấy trong lịch sử nghệ thuật, là cứ vào cuối thế kỷ, lại xảy ra những cuộc chia tay lớn.
Đừng hiểu là buồn, cũng đừng hiểu là vui.
Với nhiều cuộc ra đi khác trong vài năm nay, tôi có cái linh cảm đang đứng trước sự kết thúc của một vòng quay tất yếu.
Thái Bá Vân
nguồn Blog Bùi Thanh Phương
Sau đây Phương giới thiệu bài viết của Thái Bá Vân cách đây đã 20 năm.Theo ông Vân cho biết thì bản thảo đầu tiên của bài này ông viết trong đêm trước ngày làm lễ tiễn đưa họa sĩ sang một thế giới khác. Thái Bá Vân đã thức trắng cả đêm để chuẩn bị bài điếu khóc bạn ,nhưng rất tiếc trên đường đi,không may đã làm rơi mất ở dọc đường.Đêm hôm đó ,ông Vân viết lại bản khác và ngày hôm sau ,trong nước mắt,ông Vân đã đọc bài này trước bàn thờ Bùi Xuân Phái.Thái Bá Vân ngoài đời có hình dong rất artist, và cũng hao hao giống Bùi Xuân Phái. Ông Thái Bá Vân cũng đã đi sang thế giới khác sau bạn mình vài năm.
Nói theo nghĩa nào đó, Hà Nội lên đến 2 triệu người. Mà nói theo nghĩa nào đó, Hà Nội bao giờ cũng chỉ có dăm ba người, chia nhau trong từng tình yêu và thế kỷ.
Làm sao nói được giản đơn rằng đứng trong số 2 triệu người kia, hay đứng trong số dăm ba người này, là hơn hay là thiệt, là rủi hay là may, là sướng hay khổ.
Bùi Xuân Phái ở đâu? Điều đó không quan trọng mấy. Quan trọng và công bằng hơn, an tâm hơn là không ai tự chọn được cho mình thân phận cả. Chỉ biết con cá nhỏ mấy cũng thích tụ về bơi lội giữa những dòng sông lớn, không con nào ưa nước đọng, ao tù.
Hà Nội là một dòng sông lớn và Bùi Xuân Phái là một ý thức trẻ trung.
Nghệ thuật và danh nhân phải có cái hạnh phúc được đầu thai, rồi nuôi cấy và dập vùi, ở những trung tâm và thời đại to tát. Anh Phái bé bỏng thôi. Nhưng là một bé bỏng riêng biệt, không thể nào thay thế. Cuộc rong chơi can đảm, lầm lì của người đó bằng cây bút vẽ và bằng bảng màu của mình là đẹp và có ý nghĩa cho Hà Nội. Cho chúng ta mãi mãi. Làm chứng cứ lịch sử cho một nền hội họa đi nữa,sao bằng làm chứng cứ nhân văn cho một ý thức nghệ thuật.
Ở đám tang Bùi Xuân Phái, tôi rất để ý một vòng hoa lớn, chưa từng thấy ở những cuộc chia tay long trọng khác. Vòng hoa ấy ký tên: “Những người yêu nghệ thuật”. Anh Phái thật là sang, Hà Nội thật là sang.
Anh Phái mắc bệnh vẽ. Ngồi đâu vẽ đấy, bạ gì vẽ nấy. Nhìn theo mà vẽ, thuộc lòng mà vẽ. Vẽ thực, vẽ bịa, vẽ cho đến chết. Mảnh giấy cuối cùng không để lại của anh (anh đã vò xé đi) là hình vẽ mấy người bệnh nằm chung phòng ở nhà thương. Sự vẽ của anh chỉ có thể gọi bằng câu nói của chính anh, với tôi một lần, là “Vẽ để mà không vẽ” là đúng hơn cả.
Thế mà Hà Nội – Phố của anh đôi khi lớn, nặng, lâu bền, vượt ra ngoài cuộc đời tác giả. Chúng là giọt máu của cả nền văn hiến Thăng Long mà trong đó anh là một sắc mặt thì đúng hơn. Từ khi có Bùi Xuân Phái, tôi chưa thấy ai vẽ Hà Nội mà không vương vào anh. Con tính hội họa của anh đã đến một mẫu số chung nhỏ nhất rồi.
Làm sao ta biết được một con người, nói chi là nghệ sĩ. Trong nhiều năm được làm bạn với anh, cái may mắn của riêng tôi là đã biết quý mến và chăm chú vào những bâng quơ ngắn ngủi, vào những chi tiết rất nhỏ trong một ngày thường của anh. Tôi tiếc gì những định nghĩa lớn lao mà thật ra tìm đâu cũng thấy. Tôi phải biết ơn anh, những người như anh đã thức tỉnh ở tôi một thức tỉnh dai dẳng, nhẹ nhàng khó tả về nghệ thuật, như cái thế giới buồn buồn đậm đặc trong từng nét vẽ của anh.
Bùi Xuân Phái đã vẽ những bức tranh ngon lành, đẹp đẽ tưởng như trực giác hội họa là nằm ngay trong trí tuệ phát minh. Cái bản năng sinh sản cụ thể ở anh đã nằm ngay trong trí tưởng tượng hồn nhiên, một cuộc hôn nhân chỉ có ở những tài năng lớn.
Bức sơn dầu cuối cùng của anh vẽ một ngày tháng 4 năm 1998 đang treo ở bàn thờ anh, là Ngõ Huyện. Ta thấy ngay căn nhà lặng lẽ là nóc Nhà thờ Hà Nội. Hai bức tranh cuối cùng anh cho tôi, giữa tháng 6 năm 1998, là hai cái khoả thân bé bỏng trong lòng bàn tay, một vẽ trên vỏ thuốc lá Gauloises của Pháp và một trên vỏ Gallant của Ấn Độ.
Nhìn vào đời người, hình như có những năm tháng là bó buộc quá cho sự vẽ của Bùi Xuân Phái. Nhưng nhìn vào tác phẩm, Phái là hoàn toàn tự do trong cử chỉ sáng tạo. Anh đã vẽ nhiều bức tranh ngay trước mắt tôi, lơ đãng, hồn nhiên như đứa trẻ nghịch cát. Những khi đó, tôi cứ nghĩ tác phẩm kia nó tự xuất phát trong anh chứ không có can thiệp của một sự đẻ ra nào bởi anh cả. Nghĩ về một tác phẩm ra đời, cũng như đứa con, tôi còn thấy sự có thể ở lại là nằm trong một trái ngược. Là niềm vui hay nỗi khổ. Nó bay đi như tự do hay nó đọng lại như định mệnh cũng là.
Người nghệ sĩ nào cũng chỉ như chiếc sợi phiêu bồng, cố luồn cho lọt vào tấm vải nghệ thuật chung đã chật cứng dọc ngang. Cái nhu cầu phải vào được giữa hài hoà và trật tự chung đó lại chưa dẫn ai thẳng tới kết quả bao giờ. Bởi các ngõ lối đều như ma chơi, khi ẩn, khi hiện, khi chặn đứng mọi nẻo ra vào. Thế cho nên, người có nhân cách tử tế và chân thành (như con nít) và giờ cũng có cái mặc cảm lầm đường hay tha hoá.
Mảnh nhật ký của Bùi Xuân Phái có ghi một câu của nhà điêu khắc hiện đại, Brancusi, bằng tiếng Pháp: “Quand nous ne sommes plus enfants, nous sommes dèjà morts” (Khi chúng ta không còn là trẻ con nữa, thì chúng ta đã chết rồi). Lại ở một mảnh khác có hình, anh vẽ chân dung họa sĩ Cézanne và ghi một câu của ông này, cũng bằng tiếng Pháp: “Le monde ne me comprend pas. Et moi, Je ne comprends pas le monde. C’est pourquoi je me suis retiré” (Đời không hiểu ta và ta không hiểu đời. Vậy cho nên, ta xin thu mình lại).
Từng thế kỷ có định mệnh của nó. Tôi nghiệm một điều, nhiều lần thấy trong lịch sử nghệ thuật, là cứ vào cuối thế kỷ, lại xảy ra những cuộc chia tay lớn.
Đừng hiểu là buồn, cũng đừng hiểu là vui.
Với nhiều cuộc ra đi khác trong vài năm nay, tôi có cái linh cảm đang đứng trước sự kết thúc của một vòng quay tất yếu.
Thái Bá Vân
nguồn Blog Bùi Thanh Phương
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)