Hiển thị các bài đăng có nhãn mùa xuân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mùa xuân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

Điều ước của mùa xuân đang về!

Nguồn Internet
Thực lòng khi viết  những dòng của entry này tôi thật hạnh phúc, có lẽ chưa bao giờ tôi hạnh phúc như tết Tây năm nay, và thật lòng tôi rất vui khi ai đó cũng cảm giác như vậy.
Mùa xuân là là mùa của hạnh phúc và lứa đôi, thế giới đã đổi thay  người việt chúng ta cũng vậy có lẽ tết tây đang dần trở thành một ngày có ý nghĩa trong năm, vì vậy càng có nhiều năm là tết tôi càng cảm thấy hạnh phúc, sáng sớm lượn một vòng Hà Nội thấy bây giờ hà nội lạ lắm,  không còn cái cảm giác tĩnh mịch nữa thay vào đó, là cái ồn ã của chốn thị thành có lẽ Hà Nội bây giờ sắp trở thành Tokyo hoặc Pari mất rồi, vậy nét cổ kính và rêu phong còn đâu, nhưng có lẽ đã đến lúc thay đổi như cái tên gọi của chủ Blog.
Xót xa quá cụ rùa hồ gươm bị những kẻ ko có một chút lương tâm nhập rùa tai đỏ vào hồ làm cho cụ những vết thương  làm cho người Hà nội đau xót. dể đến lỗi TP phải thàn lập một đội cấp cứu và chống rùa tai đỏ.
Người Hà nội xưa nay luôn có cách sống tao nhã và hòa hợp với thiên nhiên, họ luôn tìm  cách chung sống  một cách sao cho tránh tổn thương đến thiên nhiên nhất, và luôn nâng liu và trân trọng những nét tinh hoa của người tràng an, và các gia đình Hà nội gốc đều quan niệm, xã hội có thay đổi  nhưng nếp nhà vẫn phải giữ, cho dù trong bối cảnh hiện nay người Hà nội vẫn phải gồng mình để bươn trải , hoặc tùng tiệm trong cuộc sống thường nhật, để không sa đà mà mất đi cái văn hóa đã đi vào thơ ca, nhạc, họa của biết bao thế hệ người Hà nội.đax nhiều công gây dựng.
Có những ngày rời xa hà nội mới biết, tôi nhớ nó biết chừng nào từng con phố , từng chị gánh hàng hoa mà ba mẹ thích mua vào mỗi sáng, phở Bát đàn thời bao cấp vẫn còn, và tôi nghĩ đến quán bia mà cha hay uống mỗi khi đi chơi thể thao về họ chỉ bán vào buổi sáng đúng 9h đổ bia ra chậu và mỗi người chỉ được mua một cốc, muốn uống hơn không bán ? và cũng chỉ bán một gói lạc giang và một ít đồ nhắm nhiều hơn thì chủ quán lắc đầu không bán, ở đây không có khái niệm thượng đế như chúng ta vẫn được gặp hàng ngày.
Và bóng dáng cha vẫn còn đâu đây trong những trang giấy của bao lớp thế hệ học trò, họ phục cha vì ông có kiến thức uyên thâm lại thông thuộc Đông- Tây, cả đời cha để lại cho chị em chúng tôi chỉ là những cuốn sách, và những công trình khảo cứu mà cả đời ông đúc kết trong suốt quá trình làm nghiên cứu khoa học.
Nhưng với tôi chừng đó cũng đủ để tiếp bước con đường tôi đã chọn là phụng sự cho dân tộc này theo đúng di nguyện của ông, tôi đang tìm những lối đi riêng cho mình mắc dù cũng biết bóng của cha là quá lớn , ước mong của tôi là đóng góp cho nghành tôi nghiên cứu bằng 1 phần mười số công trình khoa học là tôi cũng đã mãn nguyện rồi.
Nguồn Blog Đông A

Tôi còn nhớ cách đây nhiều năm  vào ngày 28 tết , khi còn bé ở cái thời bao cấp mọi nhà hối hả giã giò, chả tự làm gói bánh chưng cùng hàng phố đông vui và nhộn nhịp, ấy vậy mà cha đèo tôi lên Nhật Tân để tìm mua được một cành đào thật đẹp Cha bảo ăn bao nhiêu cũng hết nhưng ngày tết phải có cành đào thật đẹp,vì vậy đối với người Hà nội cành đào tết thật  đẹp là một thứ quà tinh thần vô giá không thể thiếu được trong ngày xuân,  và nhà thơ Lê Hải  Anh đã hốt lên:
Hà Nội ơi, biết bao giờ trở lại
Những chiều xuân qua Quảng Bá, Nhật Tân
Với đào, quất và muôn hoa khoe sắc
Với tiếng còi tàu hối hả gọi xuân
Với nỗi buồn của người xa Hà nội xin mượn mấy vần thơ để nói lên tâm trạng của tôi lúc này, để nói với ai đó
Anh không về mẹ nhớ anh muôn phần
Hà Nội nhớ...và nhiều người cũng nhớ
Nhưng nơi xa mong em  đừng trăn trở
Em hãy chờ...anh nhé!...Tết đến rồi !. "
Và điều mong mỏi và ước nguyện lớn nhất của tôi là hãy giữ lại những nét văn hóa hào hoa,  thanh lịch của người Hà nội xưa để mang đến một nét riêng nhất của một thành phố cổ kính, u tịch mà thanh tao, xây dựng một  chuẩn mực mới cho người Hà nội ngày nay sao cho xứng danh là người Thủ Đô của dân tộc Việt. 


Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010

điều muốn nói của mùa xuân

 Entry dành tặng cho hoa bách hợp
Mùa xuân là khơi nguồn của sự sáng tạo và tình  yêu, nhưng đứng trước tình yêu lứa đôi thì hoa nhường, và nguyệt thẹn để dành cho tình yêu đôi lứa, bởi vậy mùa thu làm xao xuyến tâm hồn, mùa đông lạnh giá sẽ qua nhanh để mùa xuân đâm  trồi và nảy lộc :
Mưa xuân rơi lắc rắc 
Lộc còn láu trên cành 
Hỏi bạn lời e ấp 
Bao giờ xuân mới xanh
Từ ngàn xưa để lại những câu chuyện tình yêu thật cảm động như Thúy kiều và Kim trọng qua áng thơ  thiên tài của Nguyễn Du, đó là một tình yêu trong sáng đâu kể sang hèn.
Có muôn cớ để tự dưng… yêu nhau. Người ta bảo là tình yêu thoảng qua, tình yêu sét đánh. Các bác  nhà thơ vốn đa cảm, đa tình đã làm cho tình yêu vốn đẹp càng lung linh, huyền ảo, càng lôi cuốn, hấp dẫn.
tựa như Phùng quán viết :                   
                                                           
                                                             Trái-thơ chín nhiều đến nỗi
Mỗi đêm tôi thức giấc nhiều lần
Đêm quên ngủ

Ngày quên ăn
Rượu như lửa tôi uống tràn thay nước
Chắc chỉ một ngày thôi
Tôi sẽ ngã gục
Dưới chân em
Chết kiệt sức vì thơ!…
Vũ Hoàng Nam- ông giáo làm thơ- kể nỗi  niềm của chàng trai khi ra biển nhớ người yêu ở nơi xa:
Thế là xa cách mênh mông
Anh ngồi ôm biển vào lòng tương tư.
Không có em, anh đành ngồi ôm nước ở biển để cho gần gặn nhau, để thấy em như đang bên anh. Ôi chao, nhớ thương nhau đến thế là cùng.
Nhà thơ Xuân Diệu một thi sĩ về thơ tình đã thốt lên:
Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt
Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
- Yêu, là chết ở trong lòng một ít 
Và một nhà thơ mà tôi ngưỡng một nhất đó là Nguyễn Bính một nhà thơ có một tình cảm rất đặc biệt với dân tộc, ông đề cao giá trị tình yêu thuần khiết của người con gái nông thôn :


Van em, em hãy giữ nguyên quê mùa
Như hôm em đi lễ chùa
Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh
Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thầy u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều
Thơ ông biểu hiện cảnh quê, thắm được tình quê, hồn quê nước Việt với một sắc thái lãng mạn. Người ta gặp trong thơ Nguyễn Bính những hình ảnh bình dị, thân quen: hàng cau, giàn trầu, cây bưởi, thôn Đoài, thôn Đông,.. Hình ảnh những cô thôn nữ trong trắng, những chàng trai quê chất phác luôn được Nguyễn Bính mô tả trong tình yêu lãng mạn nhưng đều dang dở, chua xót đã đi vào lòng độc giả nhiều thế hệ Việt Nam.
Điều Anh muốn nói với mùa xuân là đã là tình yêu đôi lứa thì không thể chia cắt và  không thể chia ly, chúng ta đang sống  trong thời kì toàn cầu hóa vì vậy , cho dù với không gian và khoảng cách như thế nào, đều có thể đến với nhau bằng tấm lòng, chân thành, hiểu biết tôn trọng nhau thì trái ngọt của mùa xuân sẽ đến cho những người biết nâng lưu và trân trọng  đón nhận nó.